Nước sông không phạm nước giếng. Nhưng thời gian này lịch cảnh diễn dường như muốn vi phạm hợp đồng. Hắn không ngừng trêu chọc cô. Còn muốn cô sinh con cho hắn. Đúng lúc này em trai út hắn về nước. Mà đau đầu nhất chính là người này xem cô là người tình trong Danh Sách Chương. Chương 1: Hôn Ước. Chương 2: Kết Hôn. Chương 3: Cấm Ai Gọi Cô Ta Là Thiếu Phu Nhân. Chương 4: Uất Ức. Chương 5: Đến Trường. Chương 6: Say Rượu H+. Chương 7: Về Nhà Chính. Chương 8: Xuống Xe. Chương 23. Chiếc băng gạt từ từ được tháo ra khỏi mắt cô. Lúc này đứng xung quanh căn phòng bệnh này là ba chồng của cô Thẩm Mộ Chiến, Thẩm Mộ Diễn, Thẩm Mộ Sơ, Thư Trạch. Mọi người đều rất hồi hộp chờ đợi. Bác sĩ Tô nói. "Ngô Doanh Doanh cô nghe tôi nói. Cô Đọc truyện Tổng Tài Lạnh Lùng: Sủng Vợ Yêu Yận Trời Full, Đoạn trích: Thẩm Yên Nhi từ từ buông lỏng tay, mặc cho Dương Hàn Thiên ôm mình. Cô im lặng như đang cố trấn tĩnh bản thân. Sau một lúc im lặng thì cô cất giọng "Vâng". Cảm đám người bọn họ nhanh chóng lên xe Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 08: Nhờ họa được phúc; Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 09: Thiên chi kiêu tử; Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 10: Thành toàn ; Cô Vợ Khó Tính Của Tổng Tài Lạnh Lùng - Chương 11: Diễn đau khổ Vay Tiền Nhanh. Chương 103 Sau khi bác sĩ xác nhận tình trạng Ôn Ninh không còn nguy hiểm, cô được đưa vào phòng bệnh. Bác sĩ dặn Lục Tấn Uyên tiếp tục ở lại bệnh viện quan sát một thời gian, tốt nhất là tĩnh dưỡng, tránh bị động thai. Lục Tấn Uyên nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Ôn Ninh. Bởi vì bác sĩ đã tiêm thuốc có tác dụng an thần nên hiện tại cô ngủ rất say, dáng vẻ cô yên tĩnh khiến trong lòng anh cũng cảm thấy bình tĩnh, an lòng. Có lẽ như vậy cũng tốt. Lục Tấn Uyên cũng hơi mệt, anh vừa định nghỉ ngơi một lát thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn “Tổng giám đốc Lục, tôi muốn gặp anh!” Sắc mặt Lưu Mộng Tuyết hoảng loạn chạy vào. Cảnh sát vừa tìm đến nhà họ Lưu và đưa tất cả bọn họ đi thẩm vấn. Sau đó, cô ta mới biết được Lưu Nguyên Đào không những không gây khó dễ được cho Ôn Ninh, mà còn bị Lục Tấn Uyên phát hiện. Bây giờ anh ta đã bị đưa đến đồn cảnh sát, có thể phải đối mặt với cáo buộc cưỡng hiếp chưa thành. Xảy ra chuyện này, toàn bộ nhà họ Lưu rất hoảng loạn, ba mẹ Lưu Mộng Tuyết khóc lóc đòi chết bắt cô ta phải tới giải quyết vấn đề này. Trong lòng Lưu Mộng Tuyết vừa mắng thầm anh trai vô dụng của cô ta vừa đành lòng tìm tới đây. Cô ta lo lắng rằng Lưu Nguyên Đào sợ tội, sợ anh ta sẽ kéo cô ta xuống nước theo, vậy thì tiêu mất. Ôn Ninh nhíu mày, dường như cô sắp bị tiếng động ồn ào bên tai đánh thức. Lục Tấn Uyên lạnh lùng đi ra ngoài, anh vừa mở cửa thì Lưu Mộng Tuyết giống như thấy được vị cứu tinh, cô ta chạy tới bổ nhào vào anh. “Tổng giám đốc Lục, anh trai tôi đang ở cục cảnh sát…cầu xin anh giúp tôi một tay.” Sắc mặt Lục Tấn Uyên không chút cảm xúc, anh tránh đi, Lưu Mộng Tuyết bổ nhào vào khoảng không, cô ta cảm thấy xấu hổ. Sau đó, Lưu Mộng Tuyết nhanh chóng bày ra dáng vẻ tội nghiệp, nước mắt đầm đìa “Tổng giám đốc Lục…” Lục Tấn Uyên không hề cảm động trước những giọt nước mắt của cô ta, thậm chí anh còn cảm thấy chán ghét cực kỳ. Người làm chuyện sai trái là anh trai cô ta, bây giờ cô ta lại tỏ vẻ đáng thương. Nếu lúc đó anh không nhiều chuyện xen vào, thì e rằng bây giờ anh ta đã tạo ra sai lầm lớn không thể bù đắp được. “Chuyện mà anh trai cô làm sai thì anh ta nhất định phải chịu trách nhiệm” Lục Tấn Uyên không chút dao động “Đây là bệnh viện, cô quá ồn ào, đi ra ngoài đi.” Lúc Lưu Mộng Tuyết muốn nói gì đó với anh thì cũng đúng lúc bác sĩ đi tới, muốn vào xem tình hình của Ôn Ninh. “Cô ấy ngủ rồi, có chuyện gì nói với tôi trước đi.” Lục Tấn Uyên biết hôm nay Ôn Ninh đã chịu sự sợ hãi không nhỏ, anh không muốn người khác làm phiền cô. Bác sĩ gật đầu, sau đó đưa thuốc cho Lục Tấn Uyên “Cũng không có gì, bây giờ cô ấy nên thay đổi chế độ dinh dưỡng hiện nay của mình. Nếu cứ duy trì như thế thì cô ấy có thể sẽ làm cho thai nhi bị suy dinh dưỡng.” Lưu Mộng Tuyết nghe thấy hai từ thai nhi, cô ta không biết nên khóc hay nên nén lại nước mắt. Ôn Ninh vậy đang mang thai? Là con của Lục Tấn Uyên sao? Thử nghĩ xem, nếu không phải là con của Lục Tấn Uyên thì sao anh có thể quan tâm cô như vậy. Trong lòng Lưu Mộng Tuyết đột nhiên nổi lên oán hận, hóa ra Ôn Ninh đã sớm biết chuyện này từ lâu. Nhưng cô lại giả bộ ở trước mặt cô ta, nhìn cô ta cầu xin Lục Tấn Uyên mà không thấy vui vẻ bỏ qua? “Cô còn không đi mau?” Lục Tấn Uyên cầm món đồ trong tay. Lúc này, anh mới để ý thấy Lưu Mộng Tuyết vẫn còn đang nhìn chằm chằm mình. Anh không vui, ngay tức khắc đuổi cô ta đi. Lưu Mộng Tuyết nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Tấn Uyên, trong lòng cô ta cảm thấy vừa chua xót vừa bất lực. Sự ấm áp duy nhất anh dành cho cô ta chính là lúc anh hiểu lầm cô ta là Ôn Ninh. Bây giờ cô ta tỉnh mộng rồi, tất cả đều kết thúc rồi! Lúc đi ra, bỗng nhiên Lưu Mộng Tuyết cảm thấy rất hận Ôn Ninh. Nếu không phải do cô tình cờ mang Lục Tấn Uyên bước vào cuộc sống của cô ta, thì bây giờ cô ta sẽ không ra nông nỗi này. Cảm giác có được rồi lại mất đi so với cảm giác chưa từng có được thì càng khiến người ta đau khổ hơn. Loại thống khổ này khiến người ta ham muốn điên cuồng. Lưu Mộng Tuyết tuyệt vọng đi được vài bước, đúng lúc này, một người đàn ông va vào cô ta, người đó cúi xuống nhìn Lưu Mộng Tuyết “Là cô ta, dẫn đi.” Thậm chí Lưu Mộng Tuyết còn chưa kịp phát ra âm thanh phản kháng nào thì đã bị chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt miệng, cô ta ngất xỉu. Ôn Ninh ngủ một giấc thật sâu dưới tác dụng của thuốc, khi cô tỉnh lại thì trời đã tối. Ôn Ninh ngồi dậy cử động thân thể cứng đờ, cô nhìn phòng bệnh trống trải chỉ có mình cô, trong lòng cô cảm thấy hơi mất mát. thường thì không thấy gì, đến lúc cần người chăm sóc thì cô mới cảm thấy bản thân cô đơn một mình, thật đáng thương. Ôn Ninh nghĩ Lục Tấn Uyên có lẽ đã rời đi sau khi đưa cô đến đây, cô bất lực lắc đầu. Anh có thể ra tay cứu cô từ tay tên đàn ông đó thì đã là ân tình rất lớn rồi. Lẽ nào cô còn muốn Lục Tấn Uyên vẫn luôn ở trong phòng bệnh của cô đợi cô tỉnh sao? Cô hơi đề cao bản thân rồi. Ôn Ninh nghĩ rằng mới suy nghĩ lộn xộn vừa rồi là do cô mang thai, chắc hẳn khi mang thai cô đã trở nên ngu ngốc. Vậy nên mới có thể nghĩ ra những chyện không có thật như vậy. Trong lúc cô đang suy nghĩ miên man, An Thần đang đứng trông ở bên ngoài nhìn thấy đèn trong phòng bệnh bật sáng. Anh ta bước vào đưa bữa tối đầy đủ dinh dưỡng cho cô “Cô ăn chút gì đi.” Ôn Ninh cảm kích nhận lấy, đúng lúc cô cũng đang đói “Là Lục Tấn Uyên bảo anh mang đến?” An Thần gật đầu, trong lòng Ôn Ninh cảm thấy ấm áp, đột nhiên cô nhớ tới cái gì đó “Người đó đâu?” Lưu Nguyên Đào suýt nữa lừa gạt cô, còn suýt làm đứa bé trong bụng cô bị thương. Cô không nhịn được, bèn hỏi cho rõ tung tích hiện nay của anh ta. “Chuyện này Boss nói anh ấy sẽ xử lý.” An Thần nói đầu đuôi mọi chuyện, chuyện của Lưu Nguyên Đào nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ, rốt cuộc cuối cùng anh ta cũng không thành công. Nhưng Lục Tấn Uyên không muốn bỏ qua cho anh ta dễ dàng như vậy, cho nên phải dùng một số thủ đoạn đặc biệt. Những chuyện này không thích hợp nói cho Ôn Ninh nghe. Nụ cười trên mặt Ôn Ninh nhạt đi mấy phần, cô ăn chậm lại “Tôi biết rồi.” Lưu Nguyên Đào là anh trai của Lưu Mộng Tuyết, Lục Tấn Uyên đối xử đặc biệt với cô ta như thế. Vì vậy chắc chắn anh sẽ giúp cô ta, cũng không phải không có khả năng. Nghĩ vậy, trong lòng Ôn Ninh cảm thấy mất mát một điều gì đó. Rốt cuộc, nếu Lục Tấn Uyên hạ quyết tâm giúp đỡ Lưu Nguyên Đào thì sao cô có thể đối phó lại anh được. Chuyện này cũng chỉ có thể bỏ qua, chỉ sợ là cô thật sự không cam lòng bỏ qua cho tên khốn đáng chết đó. An Thần không chú ý đến sự bất thường của cô, anh ta nhìn thời gian “Bây giờ cũng không còn sớm nữa, tôi đi về trước đây. Tôi đã mời một người chăm sóc bệnh nhân cho cô rồi, có chuyện gì cô cứ gọi cô ấy, cô ấy sẽ tới giúp đỡ cô.” Ôn Ninh gật đầu, ánh mắt cô dõi theo, nhìn An Thần rời đi. Cô nhìn thấy người chăm sóc bệnh nhân đứng bên ngoài cửa, cô nghĩ lẽ nào đây là cách Lục Tấn Uyên bồi thường cho cô, cô thật sự không vui vẻ nổi. Sau khi Ôn Ninh ở bệnh viện điều trị mấy ngày thì cuối cùng cô cũng có thể xuất viện. Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng đều nằm ở trên giường, lúc đi vệ sinh đều có người đi theo vì sợ cô xảy ra chuyện. Chỉ trong vài ngày mà tưởng như đã qua vài năm, cô sắp ngột ngạt chết rồi. Cuối cùng, sau khi đi làm, Ôn Ninh phát hiện Lưu Mộng Tuyết đã không còn ở đây nữa. Nhưng như vậy cũng tốt, trong lòng Ôn Ninh vẫn có khúc mắc với cô ta. Dù sao cô đối xử với cô ta không tệ nhưng kết quả lại bị cô ta đâm một nhát, thật ra là lừa gạt cô mà thôi. Ôn Ninh đang đi làm, đột nhiên điện thoại di động của cô vang lên, là một số lạ gọi đến. Ôn Ninh không nhận điện thoại, nhưng một lúc sau, người đó gửi tin nhắn tới “Cô không muốn biết người hôm đó ở phòng tổng thống trong khách sạn Minh Thịnh là ai sao?” Chương 176 Ôn Ninh nghe xong liền gật đầu một cách khó khăn, cô không thể dùng thuốc giảm đau nên cô chỉ có thể nghiến răng chịu đựng. Bác sĩ nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ rằng người phụ này cũng thật kiên cường, không dám chậm trễ nữa, bác sĩ nhanh chóng giữ chặt cánh tay của Ôn Ninh, nắn lại phần xương nằm ở sai vị trí. Lúc này Ôn Ninh mới hiểu ra cái gì gọi là đau khổ tột cùng, bởi vì vốn dĩ tay cô đã sưng tấy lên, bây giờ chỉ cần cử động một chút, dù chỉ là rất nhẹ thì cũng vô cùng đau đớn. Lục Tấn Uyên nhìn thấy dáng vẻ cố gắng chịu đựng mọi đau đớn của Ôn Ninh mà trong lòng anh cũng cảm thấy xót xa, nhưng mà sự thương xót này đã bị anh xóa đi rất nhanh, anh không nên quá thương xót cô bởi vì cô không xứng đáng. Chỉ là khi nhìn thấy trên đầu Ôn Ninh đã mồ hôi đầm đìa, bác sĩ còn chưa chữa xong, người đàn ông đã bước tới, vội vã hỏi “Sao vẫn chưa đỡ?” Anh không nhớ rằng anh đã ra tay tàn nhẫn như vậy. “Anh Lục, bây giờ cô Ôn đang mang thai, vốn dĩ đã rất dễ bị sưng tấy, bây giờ chỗ bị thương lại sưng to như vậy, chỉ có thể từ từ hồi phục mà thôi, hết cách rồi!” Bác sĩ lau mồ hôi, nhìn thấy khuôn mặt u ám của Lục Tấn Uyên bèn thận trọng nói. Ôn Ninh yếu ớt nói “Không cần quan tâm nhiều như vậy đâu, tiếp tục đi.” Nói xong, Ôn Ninh thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn Lục Tấn Uyên một cái, tay của cô đã bị anh làm cho thành như vậy, bây giờ còn giả vờ bày đặt dáng vẻ quan tâm cho ai xem chứ? Vừa rồi Lục Tấn Uyên còn có chút cảm giác áy náy, nhưng bây giờ anh đã bị vẻ mặt lạnh lùng đó của cô làm cho sụt giảm đi một nửa. Cho dù anh muốn hỏi han quan tâm một câu thì người ta cũng không thèm, vậy thì anh còn bước lên làm gì cơ chứ? “Không nghe thấy sao? Cô ta không đau, nhanh tay một chút đi.” Thấy bác sĩ cứ chần chà chần chừ mãi không chịu bắt tay vào việc, Lục Tấn Uyên sốt ruột thúc giục, trong lòng Ôn Ninh thầm cười nhạo một tiếng, người cô cũng đâu phải làm bằng thép chứ, sao có thể không đau được, chỉ là ai đó không quan tâm mà thôi. Nếu như Mộ Yên Nhiên cảm thấy hơi khó chịu một chút, thì chắc chắn anh sẽ bước tới hỏi han ân cần, đàn ông chính là như vậy, nếu như trong lòng đã có bạn thì bạn chỉ bị thương một chút thôi cũng rất quan trọng, nếu như không để bạn vào trong tầm mắt thì e rằng cho dù cô có chết ra đấy thì cũng không thấy. Lục Tấn Uyên chợp mắt lấy một cái. Bác sĩ cũng không dám chậm trễ nữa, ông ấy cũng không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với hai người này, chỉ có thể tiếp tục động tác của mình mà thôi, Ôn Ninh đau đến mức tê dại, không biết là bao nhiêu lâu sau thì bác sĩ mới dừng lại, “Được rồi, tôi sẽ bôi cho cô một ít thuốc bôi ngoài da, cô hãy bôi thuốc đúng giờ, còn nữa, hàng ngày nhớ là phải chườm đá, bởi vì hiện giờ cô đang mang thai, đang trong thời kì đặc biệt nên sẽ không uống thuốc nữa.” Sau khi nghe lời dặn dò của bác sĩ xong, Ôn Ninh liền gật đầu, yếu ớt nói một tiếng cảm ơn, sau đó cô liền nằm lên giường rồi nhắm mắt lại. Ngày hôm nay cô thật sự rất mệt mỏi, hơn nữa, hiện giờ cô không muốn nhìn thấy Lục Tấn Uyên, cho nên cô quyết định nhắm mắt lại, mặc dù không ngủ được, nhưng tốt xấu gì thì cũng có thể giảm được cảm giác khó chịu trong lòng. Lục Tấn Uyên nhìn thấy cô rõ ràng là muốn né tránh động tác của anh nên trong lòng không được vui, anh bước lại vài bước, nắm lấy cằm của cô, ép Ôn Ninh phải xoay người lại, “Sao thế, không muốn nhìn thấy tôi như vậy sao?” “Nhìn thấy anh thì lẽ nào sẽ có chuyện gì tốt sao? Hay là còn muốn tôi không cẩn thận đắc tội với anh Lục đây để rồi lại bị bẻ gãy nốt một bàn tay nữa?” Ôn Ninh phải chịu đau, cô liếc nhìn Lục Tấn Uyên đang đứng ở đầu giường, đôi mắt không có chút cảm xúc, cũng không có chút dao động nào. Ánh mắt của cô khiến cho Lục Tấn Uyên rất tức giận, nhưng anh lại không nắm được thóp gì của cô, cảm giác đó giống như việc đè nén một ngọn lửa trong lòng, mặc dù không mãnh liệt, nhưng cũng khiến cho người khác phải chịu cảm giác bị giày vò. Lục Tấn Uyên cũng cảm thấy phiền muộn trong lòng, anh cũng không muốn quấy rầy cô nữa nên anh liền buông tay ra rồi bước ra ngoài. Anh cảm thấy nếu như anh cứ tiếp tục đối đầu gay gắt với Ôn Ninh như vậy thì chắc chắn anh sẽ tức điên lên đến mức phát bệnh mất. Nghĩ vậy rồi anh liền bước ra ngoài hút một điếu thuốc, nhìn thấy từng lớp khói từ từ tản ra, ánh mắt của Lục Tấn Uyên hơi tối lại, như đang có suy tư nào đó. Theo ý của Diệp Uyển Tĩnh thì bà đương nhiên phải dạy dỗ cho Ôn Ninh một bài học, sau đó đuổi cô đi khỏi Hà Nội, bà phải khiến cho cô và Hạ An Bình vĩnh viễn không thể trở lại đây được nữa thì mới được, nhưng tới cuối cùng thì anh vẫn không thể chấp nhận việc hai người họ cùng nhau cao chạy xa bay. Cho dù là Ôn Ninh có phản bội anh, hay là từ đầu tới cuối cô vẫn luôn gài bẫy anh, nhưng anh vẫn không có cách nào có thể tưởng tượng ra những ngày tháng cô rời xa anh sẽ thế nào. Hút xong một điếu thuốc, Lục Tấn Uyên vẫn đứng bên ngoài cửa sổ một lúc nữa để cho mùi khói thuốc trên người anh bay đi hết rồi mới trở lại căn phòng mà Ôn Ninh đang nằm, dường như cô thật sự rất mệt mỏi, hai mắt nhắm nghiền lại, đôi lông mày hơi chau lại, nhìn cô ngủ cũng không được ngon giấc, đôi tay khẽ đưa lên, như thể cô sợ va vào thứ gì đó thì sẽ lại rất đau. Lục Tấn Uyên nhìn cô một lát rồi đi tới nhà bếp, lấy một chai nước đá ra sau đó tìm một chiếc khăn bông quấn chặt lại rồi bước vào trong phòng “Ôn Ninh, đứng dậy, chườm tay một lát đi.” Ôn Ninh mơ màng nghe thấy có tiếng nói nào đó, thực ra vốn dĩ cô cũng không ngủ được, cô bị cơn đau này hành hạ thì sao có thể ngủ được đây, nhưng mà cô vốn không thèm để tâm đến Lục Tấn Uyên, cho nên cô mới quyết định giả vờ ngủ. Lục Tấn Uyên thấy cô không chịu dậy nên cũng chả thèm quan tâm nhiều như vậy nữa, anh đứng ở phía sau nâng cánh tay của Ôn Ninh lên rồi kê chiếc khăn đã được bọc một chai nước đá xuống dưới cánh tay của cô. Động tác của người đàn ông cũng không được xem là nhẹ nhàng cho lắm, nhưng chung quy lại thì cũng đỡ hơn khi nãy rất nhiều. Ôn Ninh cảm giác được sự mát lạnh từ cánh tay cô truyền tới, cảm giác man mát khiến cho chỗ bị sưng tấy của cô được dễ chịu hơn, vết đau cũng đỡ hơn rất nhiều. Lông mày cũng tự động giãn ra một chút, Lục Tấn Uyên lập tức chú ý tới điều này, “Ôn Ninh, cô đang giả vờ ngủ.” Sau khi Ôn Ninh bị phát hiện, lúc này cô mới từ từ mở mắt ra “Tôi vừa mới dậy, không được sao?” Lục Tấn Uyên cũng chẳng buồn tranh chấp với cô, anh ném thuốc mà bác sĩ đã kê lên giường, “Đây là thuốc của cô, nhớ bôi đúng giờ.” Ôn Ninh chỉ nhìn mà không nói gì, nếu như là trước đây thì mỗi lần Lục Tấn Uyên mua thuốc cho cô, trong lòng cô đều sẽ cảm thấy ấm áp, nhưng hiện giờ… Cô đột nhiên phát hiện ra rằng cô hoàn toàn không hiểu người đàn ông này, sự ấm áp của anh đối với cô mà nói thì giống như trăng trong nước vậy, không thể phân biệt được đâu là giả, đâu là thật. “Biết rồi.” Ôn Ninh lạnh nhạt trả lời rồi lại nhắm mắt ra, dáng vẻ của cô là hoàn toàn không muốn nói chuyện với Lục Tấn Uyên. Thấy cô như vậy, Lục Tấn Uyên không những không thể tức giận, mà còn không thể làm gì cô, chỉ có thể ngượng ngập đứng dậy, “Tôi đi trước đây, cô hãy ngoan ngoãn ở lại đây, đừng có mà chạy đi lung tung.” Lúc này Ôn Ninh mới mở mắt ra, “Lục Tấn Uyên, anh đưa tôi tới đây rốt cuộc là có ý gi?” Suy đi tính lại thì cô thấy Lục Tấn Uyên đã khẳng định chắc chắn đứa bé trong bụng cô là của Hạ An Bình, nhưng anh không những không đuổi cô đi để cô vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa mà còn nhốt cô ở một giới bên ngoài, có gì thú vị sao? Cho dù anh cảm thấy bản thân anh bị cắm sừng, cũng không cần phải báo thù một cách vô vị như vậy chứ? Người bình thường chẳng phải đuổi cô tránh xa một chút sao? “Thú vị chứ, nhìn thấy hai người không thể cao chạy xa bay, trong lòng tôi rất vui, không được sao?” Lục Tấn Uyên thấy Ôn Ninh vẫn chưa chịu buông bỏ ý định rời đi liền lạnh lùng nói. Ôn Ninh hoàn toàn cạn lời với anh, người đàn ông này, không biết anh ta làm chuyện hại người hại mình có cảm thấy phiền phức hay không. Truyện “Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài” kể về cuộc sống hôn nhân thú vị của cô gái Mai Thanh Ánh Trúc và chàng trai Vũ Hoàng Nam. Đến với nhau bằng một đám cưới không có tình cảm, thậm chí không thân thiết với nhau, hai người liệu sẽ có được hạnh phúc? Mai Thanh Ánh Trúc là một cô gái 20 tuổi xinh đẹp. Cô là tiểu thư của nhà họ Mai. Gia đình nhà cô sở hữu một tập đoàn lớn mạnh kinh doanh về nhà hàng và khách sạn. Mẹ cô hiện là chủ tịch của tập đoàn và anh trai cô là Tổng giám đốc của một tập đoàn ở Mỹ. Là một con người sống trong nhung lụa, được mọi người trong gia đình yêu quý nhưng tính cách của cô lại vô cùng lạnh lùng, ít nói. Cô không hẳn là dịu dàng như bao tiểu thư quyền quý nào khác, cũng không hề nghịch ngợm, thích tụ tập, ăn chơi với bạn bè. Còn Vũ Hoàng Nam, anh là một chàng trai có vẻ ngoài hoàn hảo, là cậu ấm của một tập đoàn nổi tiếng nên phụ nữ quanh anh thực sự không đếm xuể. Mai Thanh Ánh Trúc lấy Vũ Hoàng Nam vì yêu cầu của mẹ mình. Dù mẹ cô không bắt buộc nhưng cô cũng nhận thấy mình cũng đã đến lúc cần lấy chồng. Cứ như vậy, hôn lễ của họ được tổ chức một cách nhanh chóng. Tình cảm của hai người cũng đã đến lúc cần vun đắp. Đánh giá từ 88 lượt Giới thiệu truyện ngôn tình đặc sắc Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo của Ruby JoyThành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ gương mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, vóc dáng hoàn hảo chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ. Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một người đàn ông toàn thân máu me, gương mặt anh ta ngũ quan tinh xảo, nước da trắng ngần đôi mày lưỡi kiếm, hàng mi dài, cong vút có thể nói vẻ đẹp của anh chính là bức tranh tuyệt tác của thần thánh. Cô ngồi xổm xuống lay nhẹ người anh ta, anh ta có chút phản ứng mắt hé mở trong mờ ảo anh nhìn thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp động lòng người, môi mấp máy gì đó rồi rơi vào hôn mê. "Nè! Anh kia! Anh kia." Cô chăm chú quan sát người anh thấy anh có rất nhiều vết thương toàn là bị bắn, cô quan sát kỹ những chỗ đạn bắn. Cô xốc người anh dậy, vì bệnh viện rất gần nên cô cõng anh đi nhanh đến bệnh viện, cô còn có một điểm rất khác với những người phụ nữ bình thường khác là cô rất khỏe cô ăn rất nhiều một bàn ăn ba người cô có thể ăn hết đó là một chuyện vô cùng bình thường đối với cô. 77,271 lượt thích / 1,420,074 lượt đọc Thể loại Sinh tử văn, Fanfiction, ngọt, HE...Kim Taehyung vừa là tổng tài vừa là lão nhị của Sharp. Anh vốn là một trong những người nắm gọn nền kinh tế của thành phố A. Một người lạnh như băng, tàn nhẫn như vậy lại bị ép cưới một nam Jungkook là bác sĩ cấp cứu nổi tiếng của bệnh viện quốc tế Angel. Người ta thường nói lương y như từ mẫu, ấy vậy mà Jungkook bẩm sinh đã không thể làm "từ mẫu" chỉ có thể làm "nghiêm mẫu". Ý là cậu rất lạnh lùng và là người có ánh mắt biết nói và biết tác động người khác. Chuyện tình của hai người toàn diện nhưng băng lãnh như này sẽ đi về đâu. Mời mọi người đọc .1 kimtaehyung1 jeonjungkook1 taehyung1 taekook1 vkookHãnh diện quá❗ DỪNG CHO PHÉP CHUYỂN VER ❗ Có thể bạn thích? Đn Naruto Con nhỏ này mất não. Phong_Tinh 2 1 1 Liệu một con nhỏ không não, thay đổi đại kết cục ra sao?… [HarDra] Cuộc phiêu du của vương tử nhà Malfoy T63_Bek 573 30 9 Tác giả BekKhông chuyển ver hay mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của tác giảReup cần xin phép và ghi nguồn Đọc truyện zui zẻ .-.… lại nà oneshot đây ✌🏻 Paparazzi192 58 15 2 tui muốn làm thử một fic kiểu tổng hợp nhiều câu chuyện nhỏ có khi là đoạn hội thoại cưng cưng cho hai anh em, các chap cùng một mạch truyện nhưng nội dung không liên quan đến nhau gần như kiểu 19 days ý.… Gyuhao; slight fever caotrangtrongmua 0 0 1 Sau khi tranh giành lãnh địa với một tên alpha kì lạ, Minghao trở về nhà với một cơn sốt nhẹ lúc nửa nhưng thế giới còn có một thứ gọi là Enigma.… VÔ TIÊU - VẠN LÝ RainyyTrn 287 28 16 Đồng nhân Thiếu Niên Ca HànhTác giả 臂章勒迦爷Link Vô Tiêu, Vô Tâm x Tiêu SắtTình trạng On going, hố mới đào, author update chap nào sẽ update chap đóNote nguyên sang, hiện đại, thuần cảm tình, dưỡng thành hệ, vô tiêu cách nhau 7 tuổi, ooc, thỉnh thận nhập… Neycou;trên mộ phần của tôi hằng ngày đều có hoa hồng trắng hopkiem_swordbox 0 0 1 NameTrên mộ phần của tôi hằng ngày đều có hoa hồng trắnglinh hồn lơ lửng "Ney" không biết vì sao mỗi ngày trên mộ phần của mình đều được ai đó đặt một nhành hoa hồng trắng. còn nhành cũ từ hôm trước thì được lấy điAuĐầu bông cải của Coutinho… Hate ON2EUS Zoe_2eus 167 25 3 Đọc đi mn!… [Vtuber]-Đồng Nghĩa Với Ngọt?- otplasomot 8,005 1,094 25 "Xin đừng làm đau em"Warning OOCCp chính LucaShuCác cp phụ Voxto, IkeMys, SonnyBan, PsyBorgFulgur×Uki, RenxAster và 1-2 cp khác theo hướng tâm trạng con động, hài hước, mận, ngược, ngọtNếu 1 trong các cp trên của bn là notp thì xin lướt! Bạn đục otp của tôy, tôy đục mặt bạn… [BROMANCE ALLSHUA] THE STAR WE ALL LOVE ARE YOU happyunie 3 0 3 He is the star we choose to love, he deserves all the best in this Prologue để biết thêm thông tin chi ý Bản quyền thuộc về tác giả. Yêu cầu tôn trọng bản quyền và công sức của tác giả. Xin cảm ơn…

cô vợ bác sĩ của tổng tài lạnh lùng