1, Mong bạn cũng có thể yêu thương thương sao cho không bao giờ nên hụt hẫng bởi vì tình yêu của họ.-. May we so love as never to lớn have occasion to repent of our love! Henry David Thoreau. 2, Sự đối chiếu là kẻ nguy hại nhất cơ mà tình thân rất có thể thân quen.-.
Trong 8 năm chung chăn gối, Lý Á Bằng ngỡ rằng anh có được trái tim của Vương Phi. Nhưng kỳ thực, trong hành trình đi tìm tình yêu đích thực của mình, Vương Phi chỉ coi anh như một trạm dừng chân cho bớt mỏi. Và trái tim của cô vẫn dành cho Tạ Đình Phong.
Có nguy cơ cao bị vô sinh. Nam giới khi bị liệt dương khó có khả năng hoàn thiện trọn vẹn chuyện quan hệ. Tinh trùng không dược đưa vào âm đạo hoặc quá yếu để có thể sống sót trong tử cung khiến quá trình thụ thai của trứng không thể diễn ra.
Hộp quà Endless Love- Nơi chứa đựng bí mật của tình yêu vĩnh cửu. Bộ quà tặng Socola Endless Love lấy cảm hứng từ chuyện tình chim thiên nga, minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu hứa hẹn sẽ giúp "một nửa thế giới đáng yêu" được chìm đắng trong 25 cung bậc cảm
Khi sự nghiệp không được may mắn thì tình cảm của Cung Song Ngư lại trọn vẹn. Tháng 7 vừa qua, dù Cung Song Ngư không mất nhiều thời gian để hâm nóng tình cảm của 2 người nhưng cả 2 vẫn hạnh phúc và Cung Song Ngư có thể dựa vào bờ vai của 1 nửa mà cậu ấy yêu thương trong những lúc khó khăn.
Vay Tiền Nhanh. Đại tiểu thư Hạ Trân Trân vừa bị bạn trai cắm sừng, không lâu sau thì bị mẹ sắp xếp đi xem mắt, để chống lại, dưới sự xúi giục của em gái thân yêu, cô và nhân viên phục vụ đẹp trai duyên phận đã gặp mặt nhau tại quán bar và ký bản hợp đồng tình yêu! Thỏa thuận, một tay giao người một tay trả tiền, trước mặt mọi người thì ân ái sau lưng thì thù ghét, rõ ràng là khế ước tình yêu tuyệt đối không thể phim giả tình thật, nhưng khoan đã, hắn ta sao lại tức giận khi nhìn thấy tôi chứ?! Nhóm dịch Thể loại Từ khóa
Mục Táp lách mình qua bả vai Tống Vực, toan bước ra phòng khách. Tống Vực kịp thời giữ chặt cánh tay cô, ôm sát cô trong ngực, anh cúi đầu thì thào bên tai cô, ngữ khí chất chứa vẻ ẩn nhẫn“Táp Táp, em bình tĩnh lại mau, kể rõ mọi chuyện cho anh nghe.”Mục Táp nhất thời lâm vào tình trạng trầm ngâm im lìm. Cô cảm giác hơi thở anh vấn vít quanh vành tai cô. Tuy rằng gần trong gang tấc, nhưng lại phảng phất khoảng cách xa vời vợi như trời và đất.“Anh là chồng em mà. Em hãy tin tưởng anh.” Ánh mắt mơn man trên mặt cô, anh tận lực đè thấp giọng nói hòng trấn an cảm xúc phòng khách, bà Tống mơ hồ nghe thấy tiếng động lao xao trong phòng bếp. Bà cảm thấy kì quái, liền hô to“Trong đấy xảy ra chuyện gì thế? Mấy đứa đâu hết rồi? Lên đây ăn bánh trái đi nào.”“Anh thả em ra.” Cảm xúc Mục Táp sắp vượt quá giới hạn chịu đựng, giọng nói run run kết hợp ngữ điệu gấp gáp,“Tống Vực, anh ôm chặt quá, em không thở nổi.”Tống Vực nghe vậy liền nới tay, quay người cô đối diện anh, cẩn thận xem xét sắc mặt cô.“Em muốn ra ngoài.” Mục Táp vươn tay đẩy Tống Vực, co giò chạy lên phía trước, vòng qua khúc rẽ, trở lại phòng khách, tiến thẳng đến chỗ bà Tống đang ngồi.“Táp Táp.” Bà Tống sửng sốt trước khuôn mặt trắng bệch của cô, nôn nóng hỏi,“Sắc mặt con kém quá, trong người không khỏe hả con? Mau mau ngồi xuống uống miếng nước đi. Tống Vực đâu rồi? Tống Vực, Tống Vực, lên coi vợ con nè!”“Thưa mẹ, con có vài điều muốn trình bày cùng mẹ.” Mục Táp gập tay trước bụng, kính cẩn khom người, rồi nhìn thẳng vào bà, nói rành rọt từng câu từng chữ“Lần mẹ hỏi con về mấy tấm ảnh chụp, con quả thật có điều che giấu. Người đàn ông trong ảnh không chỉ đơn thuần là kẻ quấy rối. Anh ta là cấp trên của con và là người đàn ông con thầm thích suốt bốn năm. Nhưng khi phát hiện anh ta và em gái con có quan hệ tình cảm, con liền gấp rút thu lại mối tình đơn phương ấy. Rồi sau khi con kết hôn, anh ta lại giở chứng, liên tục đến quấy nhiễu, làm phiền con. Đáng lí ra con nên kịp thời nói rõ cho Tống Vực biết, nhưng con lại lựa chọn cách lảng tránh, bỏ qua. Con thừa nhận đây là thiếu sót của mình, là do con suy nghĩ chưa thấu đáo. Con chân thành xin lỗi gia đình mình. Song con xin thề với mẹ, con chưa bao giờ làm những chuyện bất chính hay phản bội Tống Vực, phản bội hôn nhân của chúng con. Đây là việc thứ nhất. Còn việc thứ hai con muốn giãi bày là sự tình của hai năm trước. Lúc ấy vì mục đích kí kết hợp đồng được suôn sẻ thuận lợi, nên con chấp nhận bán tiếng cười tiếp rượu đối tác. Tuy nhiên thương vụ làm ăn lần đó của công ty rất lớn, có qui mô rất rộng. Toàn thể nhân viên trên dưới đều dùng toàn lực ứng phó. Ở vào hoàn cảnh ấy, con không thể mở miệng từ chối chút yêu cầu hơi quá quắt của đối tác. Sỡ dĩ con ngồi trên đùi một người đàn ông tiếp rượu là do con bị thua trong một trò chơi nhỏ, nên họ bắt con chịu phạt…..Vì thế mới xuất hiện những hình ảnh, đoạn phim khiến mẹ thất vọng. Những điều con đã làm, con không bao giờ chối cãi. Nhân tiện con cũng muốn giải thích rõ ràng, ngồi trên đùi đối tác tiếp rượu đã là hành vi vượt quá giới hạn đạo đức của con rồi, tuyệt đối không phát sinh thêm mấy chuyện bậy bạ, lố lăng khác. Và kể từ đó về sau, con luôn tránh né những trường hợp tương tự. Con không muốn tạo cơ hội cho người khác đơm đặt, dè bỉu con là ả đàn bà chấp nhận đánh đổi nhan sắc và thể xác vì tiền tài, danh vọng phù phiếm. ”Bà Tống trợn mắt há hốc mồm, ngơ ngác không biết nói gì.“Con nghĩ mình nên chủ động giải thích rõ ràng để mẹ hiểu.” Mục Táp tạm dừng nói, cố thu hết dũng khí bày tỏ,“Phải thừa nhận, con còn thiếu sót, khuyết điểm trên nhiều phương diện. Có lẽ con không phù hợp với tiêu chuẩn của người con dâu vừa ý mẹ. Vả lại, hôn nhân của con và Tống Vực được xây dựng quá mức vội vàng, hời hợt, vô tình đốt cháy nhiều giai đoạn, dẫn tới hậu quả là nền móng tình cảm cùng tín nhiệm quá mỏng manh, yếu ớt. Vợ chồng một khi ở chung, không sớm thì muộn cũng sẽ phát sinh xung đột, cự cãi, chỉ e mâu thuẫn ngày càng tồn đọng, lớn dần theo thời gian, rồi thể nào cũng gây xích mích, tổn thương đôi bên…Mấy ngày vừa qua, con đã nghiêm túc suy xét, cảm thấy bản thân và Tống Vực không hợp…..”“Mục Táp!” Tống Vực xăm xăm đi tới, giận tái mặt, sốt sắng cắt đứt lời cô,“Không được nói bậy nữa.”Mục Táp lẳng lặng nhìn vẻ mặt tức tối của anh. Một lát sau, cô ép mình chuyển tầm mắt, tiếp tục thưa chuyện với bà Tống“Xét trên nhiều bình diện, con và anh ấy quả thật không tương xứng. E rằng trong thời gian ngắn, chúng con khó lòng điều chỉnh, cải thiện tính cách, tâm lí, tư tưởng đã thâm căn cố đế…Chi bằng đôi bên hãy cùng nhau cân nhắc thật cẩn trọng, xem thử chúng ta có nhất thiết kéo dài cuộc hôn nhân này không.”“Táp Táp, việc này……” Bà Tống choáng váng, lao đao trước suy nghĩ của Mục Táp, nhất thời bà chưa thể đưa ra chủ ý, đành quay sang chất vấn con trai,“Tống Vực, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?““Vợ con nổi nóng, không khống chế được cảm xúc, nên ăn nói lung tung, thiếu suy nghĩ. Mẹ đừng để bụng.” Nói đoạn, Tống Vực bóp mạnh tay Mục Táp,“Giữa chúng con không có vấn đề gì cả, cuộc sống vợ chồng rất hòa thuận, tương lai cũng thế.”Anh vừa dứt lời, Mạc Tử Tuyền liền chậm rãi đi tới, ánh mắt hỉ hả liếc xéo Mục Táp, sau đó tỏ vẻ thân thiết ngồi cạnh bà Tống.“Táp Táp, mẹ thừa nhận mẹ có chút phật lòng vì hành vi ngày trước của con. Mẹ cảm thấy phụ nữ hành xử như vậy là không tốt. Nhưng mẹ không phải là loại người nông cạn, hồ đồ quơ đũa cả nắm. Mẹ vẫn biết tùy việc mà xét, không hề chăm chăm chĩa mũi dùi vào con một cách vô cớ. Mẹ nói thật, mẹ sẽ không vì chuyện của quá khứ mà giữ mãi thành kiến với con đâu.” Thần sắc bà Tống dần chuyển sang phờ phạc, bà khẽ lắc đầu,“Mẹ không rõ nguyên nhân gì khiến cảm xúc con trở nên hỗn loạn, rồi nói ra những lời dễ làm người khác khó chịu. Nếu do thái độ mẹ không tốt, thì mẹ khảng khái nhận lỗi với con, mong con thông cảm cho bà già này, rồi cố gắng tỉnh táo lại, được chứ?”“Mẹ hiểu lầm con rồi. Mẹ chẳng những đối tốt với con, mà còn bao dung, trân trọng con, luôn dạy bảo con điều hay lẽ phải.” Mục Táp nói,“Đây là vấn đề của con và Tống Vực, không liên quan bất kì yếu tố bên ngoài nào hết.” Lúc nói chuyện, Mục Táp cảm nhận lực nắm tay của Tống Vực càng lúc càng mạnh, tựa hồ muốn bóp nát khớp xương Tử Tuyền yên lặng rót tách trà đặt trước mặt bà Tống, nhẹ nhàng giơ tay vỗ vỗ sau lưng Tống chau mày, nheo mắt quan sát Mục Táp và Tống Vực, lát sau bà thở dài sườn sượt “Thôi đừng nói nữa. Hai con về nhà tự giải quyết với nhau đi, mẹ già rồi, không gánh nổi đâu. Chị Chu, dẫn tôi lên phòng đi, tôi cần nghỉ ngơi.”Dì Chu nhanh nhẹn tiến tới, dìu đỡ bà Tống lên khách chỉ còn ba người Tống Vực, Mục Táp và Mạc Tử Táp vùng vằng đẩy tay Tống Vực“Anh buông ra. Hiện tại đừng làm phiền em, em cần yên tĩnh để tỉnh táo lại.”Tống Vực vừa thả tay, cô lập tức lấy túi xách trên sô pha, đeo lên vai, đi tới trước mặt Mạc Tử Tuyền “Tôi đánh cô vì mồm miệng cô bẩn thỉu, dám nhục nhã, thóa mạ mẹ tôi. Bà ấy là mẹ ruột của tôi, bất luận kẻ nào có ý định xúc phạm bà ấy, tôi sẽ không ngần ngại liều mạng với kẻ đó. Về mấy chuyện linh tinh lang tang khác, dù cô có giở vô số mánh khóe, tôi cũng chả hề hấn gì đâu. Như tôi đã nói, dẫu tôi và Tống Vực phát sinh bao nhiêu vấn đề đi chăng nữa, thì đó là việc riêng của vợ chồng tôi, không liên quan đến kẻ thứ ba trơ trẽn như cô. Cô thèm khát anh ấy? Cứ tự nhiên sử dụng hết mọi vốn liếng để mồi chài, chèo kéo anh ấy đi. Chúng ta sẽ cùng chống mắt nhìn xem kết cục của cô là gì thành công khiến anh ấy mủi lòng hay tự rước lấy nhục nhã ê chề?”Dứt lời, Mục Táp đùng đùng sải bước tới cửa lớn. Tống Vực chưa kịp vươn tay ngăn cản đã bị cô mở miệng chặn trước “Đừng chạm vào em. Em muốn yên tĩnh một mình, anh chớ quấy rầy.” Giọng điệu cô gãy gọn và quyết khi Mục Táp rời đi, Tống Vực căm tức nhìn chòng chọc Mạc Tử Tuyền. Thoạt đầu, Mạc Tử Tuyền còn hí hửng chế nhạo anh vài câu, song chị ta dần phát hiện vẻ mặt anh đáng sợ quá. Dưới đáy mắt anh ồ ạt bắn tia chán ghét, thậm chí mang theo hận ý chọc thẳng ánh mắt chị ta.“Cô chờ đấy.” Tống Vực chĩa tay thẳng mi tâm chị ta, gằn giọng cảnh cáo. Nói xong liền xoay tức thời, thâm tâm Mạc Tử Tuyền u ám trầm luân trong nỗi sợ hãi không tên, liền hoảng hốt đứng dậy, lẽo đẽo chạy sau Tống Vực. Chị ta mím môi, ngậm miệng không dám hó hé, chỉ lầm lũi theo dấu chân anh. Đến gần cửa lớn, Tống Vực đột ngột dừng bước, bất ngờ quay người. Một luồng sức mạnh như thể từ trên trời giáng xuống, đấm tay anh sượt qua má Mạc Tử Tuyền, nện trên bề mặt tường gắn kính thủy tinh. Anh hành động nhanh như chớp, Mạc Tử Tuyền nghẹn họng nhìn trân trối. Tấm kính thủy tinh vỡ toang thành vô số mảnh vụn. Bấy giờ, Mạc Tử Tuyền mới lấy lại phản ứng, há mồm thét chói tai, luýnh quýnh muốn tránh xa nơi tai họa, nhưng không kịp, vài vụn thủy tinh rơi lả tả xuống khuôn mặt chị ta, để lại dấu ấn đỏ tươi đặc trưng của máu.“Cút mau. Đừng bám theo tôi nữa.” Ánh mắt anh cuồn cuộn sóng gào, thâm sâu không biết đâu là đáy. Giọng nói anh tựa như ngọn gió độc xẹt qua miếng băng mỏng, hiển hiện lửa giận lăm le phụt trào,“Tôi cảnh cáo cô lần cuối, khôn hồn thì tránh xa tôi ra. Nếu cô cứ lì lợm,vậy đừng trách tôi dùng biện pháp tàn độc khiến cô biến mất khỏi thế gian. ”Anh thu hồi đấm tay, tảng lờ dòng máu chảy lênh láng, đẩy cửa ra khỏi nhà .Mạc Tử Tuyền lơ ngơ đứng chôn chân giữa vết tích hỗn độn,đôi mắt vô hồn nhìn về cõi xa xăm, mờ lâu sau, chị ta méo miệng, cất giọng cười khô khan nhạt nhẽo, đoạn cúi đầu nhìn ngắm đống thủy tinh vung vãi trên mặt đất. Vài mảnh thủy tinh phản chiếu khuôn mặt vặn vẹo, biến dạng khó coi của chị ta. Mỗi hình ảnh như một lưỡi kiếm sắc nhọn, thọc sâu vào trái tim chị ta, khiến nó hoen ố lầy lội máu Vực hối hả chạy về nhà. Khoảnh khắc mở cửa, nhìn thấy đôi giày Mục Táp đặt ngay ngắn trên kệ giày, và bàn bên trong xuất hiện túi xách vừa nãy cô đeo, anh liền thở hắt một hơi dài, trái tim đang treo lơ lửng tạm quay về vị trí vốn tiên, anh vào toilet, cẩn thận rửa sạch mu bàn tay nhầy nhụa máu tươi. Sau, anh trở lại phòng khách, tìm hộp đựng dụng cụ y tế gia đình, lấy bông băng và thuốc sát trùng làm vệ sinh vết thương và băng bó đơn xuôi mọi việc, anh tức tốc lên lầu, nhẹ nhàng tiến tới phòng ngủ, khẽ khàng đẩy cánh cửa phòng, liền trông thấy Mục Táp ngồi lặng yên trên giường, tay cô âu yếm vuốt ve cuốn album biết trong cuốn album đấy lưu giữ phần nhiều ảnh chụp chung của Mục Táp và bà Trình Hạo Anh. Cô thường xuyên ngắm chúng bằng ánh nhìn hoài niệm trìu mến, thỉnh thoảng cao hứng chia sẻ cùng anh“Anh xem nè, tấm này được chụp lúc mẹ dẫn em đi chơi vườn bách thú. Đố anh biết thứ phát sáng lấp lánh đằng sau em là gì? Hì hì là đuôi chim công đấy. Hồi bé, em rất thích mặc áo đầm xòe, tà váy phía dưới phồng to đến mức che mất đuôi chim công luôn ……”“Táp Táp.”.Cô nhướng mắt, tay đồng thời khép lại cuốn album“Xin lỗi vì khi nãy ở nhà anh, em đã mất tự chủ, không kiểm soát được lí trí và cảm xúc. Thế nhưng, những điều em nói đều phản ánh chân thật suy nghĩ và nhận định của em về cuộc hôn nhân của chúng ta . Tống Vực, em bây giờ dùng thái độ vô cùng bình tĩnh, trịnh trọng nói với anh, có lẽ anh và em không hợp nhau. Chúng ta quá khác biệt trên nhiều phương diện, nhiều mặt cuộc sống. Vậy nên anh cần suy nghĩ cho chín chắn, xem anh có cần một người vợ như em không?”“Rốt cuộc em đang nói gì?” Giọng nói Tống Vực lạnh đến cùng cực, anh xoáy sâu khuôn mặt cô trong vùng tối thăm thẳm,“Anh biết hôm nay Mạc Tử Tuyền xấc xược, hỗn láo đụng chạm đến mẹ em, nên cảm xúc của em rất tệ, đâm ra nói năng thiếu suy nghĩ. Anh hứa sẽ giúp em đòi lại công bằng. Nhưng hiện giờ em bảo mình đã hoàn toàn tỉnh táo, tại sao còn dễ dàng nói lời chia tay, em có ý gì đây?”“Chẳng phải anh từng nói, anh cần một người vợ biết chuyện, hiểu lí lẽ, không giận dỗi vô cớ ư?” Cô nhẹ giọng phân trần,“Ngày trước khi chưa yêu anh, em tự tin mình có thể đáp ứng những điều kiện ấy. Nhưng hiện tại thì lực bất tòng tâm, em không cách nào tự biến bản thân thành con rối gỗ vô tri vô giác, sống vật vờ không cảm xúc. Giả sử em chỉ coi anh là người chồng trên danh nghĩa, ắt hẳn mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Đằng này tình thế quá tréo ngoe, em gần như đặt tất cả tâm tư, tình cảm lên người anh…. Ngày đó chúng ta cãi nhau, em thừa nhận bản thân mình hờn dỗi vô lí. Nào ai nhẫn tâm ép uổng tình cảm của một con người cơ chứ? Hôm nay, em lại tiếp tục làm khó anh, ngoan cố bắt anh lựa chọn rõ ràng dứt khoát. Tống Vực, em thật sự không biết, từ bao giờ bản thân mình lại biến thành người phụ nữ ích kỉ, nhỏ mọn như vậy. Chính em còn chán ghét bản thân mình, hơn nữa, ghét lây sang cả anh.”Một tay Tống Vực nhét túi quần, tay kia buông thõng bên sườn đùi, lặng im nghe cô thổ lộ. Quả nhiên, tâm trạng cô đã quay về trạng thái phẳng lặng, êm đềm như dòng nước chảy xuôi. Cô bình tĩnh trần thuật suy nghĩ và cảm xúc bản thân.“Em ghét anh từng có quan hệ thân mật với Mạc Tử Tuyền. Em ghét cô ta sử dụng những cách thức ti bỉ xen vào cuộc sống riêng của em và anh, ghét cô ta ăn nói láo toét xúc phạm mẹ và em. Nhưng trên hết, lí do em chán ghét cô ta nhiều nhất, vì cô ta thấu hiểu con người chân thật của anh. Cô ta may mắn được tiếp xúc với Tống Vực thuở hai mươi tràn đầy lòng kiêu ngạo, sục sôi nhiệt huyết tuổi trẻ. Hơn nữa, anh từng thật lòng thích cô ta, cam tâm tình nguyện yêu thương, cưng chiều cô ta, hoàn toàn khác với em. Anh đối tốt với em chỉ vì anh muốn làm tròn trách nhiệm, bổn phận của người chồng.” Giọng nói Mục Táp trầm thấp, chậm rãi vang đều,“Cho tới bây giờ, anh một mực không đề cập đến chuyện quá khứ giữa anh và cô ta. Anh làm thế khiến em cảm giác, cô ta từng gây tổn thương nặng nề cho anh. Vết thương sâu tới mức cả đời cũng không thể khép miệng được. Vả lại, anh vẫn luôn lảng tránh chia sẻ cùng em những vinh quang, thất bại đầu đời, dẫu em từng nhiều lần cố ý thăm dò, thì mười lần như một, anh đều chọn cách tảng lờ, lánh né. Thậm chí khi biết được sự việc của hai năm trước, anh cũng chẳng thèm yêu cầu một lời giải thích từ em. Anh rõ ràng cự tuyệt chia sẻ, trải lòng cùng em. Anh làm em cảm thấy, bản thân anh vượt ngoài tầm với của em, khiến em bó tay trong việc tìm cách thân cận anh.”“Sỡ dĩ em đồng ý lấy anh, nguyên nhân lớn nhất là trong khoảng thời gian đầu chúng ta tiếp xúc, em đã thích anh, chứ chẳng phải vì tài sản của nhà anh đâu. Giả dụ không thích anh, em nhất định sẽ kiên quyết từ chối. Em thà mang tội bất hiếu, chứ không bao giờ tự ngược đãi bản thân, bán rẻ hôn nhân hạnh phúc của mình . Sau này chúng ta sớm chiều kề cận, dần dà em lạc mất trái tim, để mặc nó tự do tự tại trôi về anh. Nhưng em sơ ý không tìm hiểu cặn kẽ tình cảm của anh. Bởi vậy, trong suốt khoảng thời gian dài, em tự mình đa tình, tự ảo mộng thêu hoa dệt gấm. Nếu không tình cờ bắt gặp sự việc giữa anh và Mạc Tử Tuyền, chắc hẳn bây giờ em vẫn ngu ngơ, lờ mờ. Rồi đến khi anh nói sẽ học cách yêu em, lúc đấy em mới vỡ lẽ, hóa ra tình cảm của anh rất quan trọng với em, và từ lâu em đã bắt đầu so đo, tị nạnh với Mạc Tử Tuyền.”“Tống Vực, em bây giờ là người phụ nữ hẹp hòi, xấu xí lắm. Anh hẳn nên suy tính kĩ càng, coi anh còn cần một người vợ như em không? Nếu anh không cách nào hé mở tấm lòng mình, không thể cùng em san sẻ những tâm tư chân thật, thì chúng ta không nhất thiết kéo dài cuộc hôn nhân này nữa. Về phần tiền cưới, em nhất định sẽ hoàn trả nguyên vẹn cho gia đình anh.”“Nói tóm lại, em đang ép anh?” Tống Vực cười khẽ, vẻ mặt lạnh tanh,“Muốn anh lập tức đáp lại tình cảm của em. Muốn anh từ một người đàn ông ba mươi tuổi trở về thằng thanh niên trong độ tuổi hai mươi, lúc nào cũng thể hiện cảm xúc ngập tràn lai láng, khiến em đắm chìm, thiêu đốt trong tình yêu cuồng nhiệt như lửa đúng không?”Nói đoạn, anh đi tới, vươn tay kéo cô vào lòng. Bàn tay anh mơn trớn trên suối tóc mềm mượt, ánh mắt lóe tia băng giá, giọng điệu sỗ sàng, ngả ngớn “Hóa ra em thích như thế. Sao em không nói thẳng từ sớm, anh đương nhiên sẽ đáp ứng vô điều kiện. Bây giờ chúng ta bắt đầu luôn nhé. Em thích kiểu tình yêu như thế nào, thích đàn ông biểu hiện cách thức yêu ra sao? Nói cụ thể anh nghe, rồi anh làm theo ý em. Yên tâm, Tống Vực anh chắc chắn không thua kém bất kì thằng đàn ông nào từng tiếp xúc với em.”“Anh điên à? Anh nghĩ em là loại người nhàm chán đến thế?” Mục Táp giãy giụa, chống cự anh “Anh không được xuyên tạc ý tứ của em. Anh sống khép lòng, cự tuyệt cùng em chia sẻ, luôn luôn lảng tránh chuyện liên quan đến Mạc Tử Tuyền, lại không hề tín nhiệm em. Hết lần này tới lần khác, anh phong bế nghiêm ngặt cánh cửa trái tim mình, thử hỏi em có quyền nản lòng thoái chí không? Tống Vực, em chẳng phải cô thiếu nữ trong lứa tuổi dậy thì, mà thòm thèm cái mác hình thức giả tạo.”“Em khỏi chối, dù mỗi người có một tính cánh khác biệt, nhưng chung quy vẫn không tránh thoát những đặc điểm tiêu biểu của giới tính. Anh biết phụ nữ các em thích gì mà.” Đôi tay Tống Vực ghì chặt vòng eo thanh mảnh. Mục Táp phát hiện ánh mắt anh bung tóe tia lửa giận, liền né tránh theo phản xạ. Nhưng Tống Vực đời nào buông tha, đôi tay anh tăng thêm sức lực, úp mặt cô vô sát lồng ngực mình. Giọng nói anh hòa cùng dòng khí lạnh thổi vào từ cửa sổ, khiến cô ơn ớn,“Táp Táp, nghe lời anh đi, không được tùy hứng nữa, đừng cố tình khiêu khích anh. Em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, chớ chọc giận anh, hiểu không bảo bối?”
Lãng mạn, trữ tình với chuyện tình nhẹ nhàng tựa như gió, Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn là một trong những truyện ngôn tình được đánh giá cao trong thời gian gần đây. Truyện mới vừa cập nhật nhưng được sự chiêu mộ của đông đảo bạn trẻ bởi truyện chỉ tóm gọn trong vài từ cô đọng nhưng đầy hàm ý Tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn, tình yêu kết thúc trời xanh vô tận. Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Người đàn ông này vừa chính lại vừa tà, lại là người mà em muốn chinh phục. * Cô đặt cái ly trên bàn vi tính, tay điều khiển con chuột, bầu trời đầy sao trong màn hình từ từ tán đi, phát ra ánh sáng chói lóa. Trong đầu bất giác hiện ra hình ảnh của một bữa ăn tối, lúc ấy Cảnh Chí Sâm đang có men rượu trong người, bỗng nhiên nắm tay cô, vỗ nhẹ lên đấy. Giọng nói anh ta trầm trầm biểu hiện cơn say đáng kéo tới, khóe miệng nhoẻn nụ cười hiền, mang trên người dáng vẻ của một công tử ôn nhuận như ngọc “Mục Táp, em đối với anh tốt quá, đợi đến khi em ba mươi tuổi, mà chưa gả cho ai, thì hãy đồng ý gả cho anh nhé” * Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn ngân nga những câu trữ tình đầy sâu sắc cho những ai còn đang mải miết đi tìm tình yêu đích thực của đời mình. Tiếp đó, bạn đọc có thể đến với Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi và Sườn Phi Tội để trải nghiệm những câu chuyện mới lạ, khám phá những khía cạnh mới về tình yêu. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Nhất Êm Tai Sự Sư Tiểu Trát Luyến Qua Lưu Thanh Sư Tiểu Trát Cạn Yêu, Sâu Thích Sư Tiểu Trát Ta Như Tại Ngươi Trong Lòng Sư Tiểu Trát Hải Đăng Quán Cà Phê Sư Tiểu Trát Cạn Tình Nhân Không Biết Sư Tiểu Trát
Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Thể loại Hiện đại, cưới trước yêu sau Tình trạng Hoàn edit Review bởi Trịnh Giang - Chỉnh ảnh JX Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý. Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã lầm. Ngày Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô? Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cô. -Trích- “Không lẽ anh nhầm? Em là người phụ nữ sẽ sống với anh cả đời, anh nhận thức được rất rõ điều đó. Anh sẽ luôn ở bên em, theo thời gian, anh sẽ ngày càng không thể sống thiếu em, như thế chẳng lẽ còn chưa đủ sao? “Chưa đủ.” Mục Táp quả quyết, “Như vậy còn lâu mới đủ.” “Thế em còn muốn gì nữa?” “Em muốn anh yêu em. Nếu anh không thể chỉ yêu mình em, nếu anh không thể yêu em như em yêu anh thì em sẽ không thấy đủ.” - Liệu họ có thể vượt qua được những trở ngại trong tình cảm để hạnh phúc bên nhau? Liệu Tống Vực có thể thuyết phục Mục Táp tiếp tục ở bên anh? Hãy tự tìm cho mình câu trả lời ở trong truyện. Nhận xét Lúc đầu, ngoại trừ việc không yêu Mục Táp ra thì Tống Vực là một người chồng hoàn hảo đẹp trai, giỏi giang, nhiều tiền, cưng chiều vợ như công chúa, không chán cơm thèm phở, sẵn sàng bênh vợ trước mẹ. Tuy nhiên, để đẩy mâu thuẫn của nam nữ chính lên cao trào, tác giả đã cho nam chính thực hiện một hành động vô cùng hèn hạ và theo mình là không phù hợp với tính cách của anh. -Trích- Ngay sau đó, Mạc Tử Tuyền thét lên chói tai. Cô bị Tống Vực đẩy mạnh một cái, đầu đập bốp vào một góc của khung tranh trên tường. Không đợi cô ta kịp phản ứng, anh đã đè cánh tay lên cái cổ thanh mảnh của cô ta, nhìn cô ta với ánh mắt hung ác, ngọn lửa phẫn nộ dần dần bùng lên trong đôi mắt anh “Cô không cảm thấy ghê tởm với lời nói và hành động của mình à? Cô muốn ở lại nhà họ Tống rốt cuộc là để làm gì? Nếu cô cảm thấy nhu cầu sinh lý chưa được thỏa mãn thì tôi có thể thu xếp cho vài thằng đàn ông đến phục vụ cô, đảm bảo mỗi một người đều là cao thủ trong chuyện giường chiếu, phục vụ đến khi nào cô hoàn toàn thỏa mãn thì thôi.” Lồng ngực Mạc Tử Tuyền phập phồng liên tục. Cô thở hổn hển, không biết phải nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt sắc lạnh của Tống Vực. Anh đột nhiên buông tay ra, bàn tay trượt xuống dưới váy của cô ta, tốc vạt váy lên, thò tay vào một cách thô lỗ, bóp chặt phần đùi lõa lồ của cô ta, ánh mắt dần dần trở nên buốt giá, nói với giọng nguy hiểm “Hay là cô muốn tôi tự mình lột sạch cô, đè cô ra đất đ** một trận? Cô xác định muốn tôi làm vậy?” - Chính bởi vì hành động đê tiện và không tôn trọng Mục Táp này mà Tống Vực và tác giả bị độc giả cho ăn cả tấn gạch. Cho dù tổng thể truyện rất hay, rất ngọt ngào, rất ấm áp nhưng cho đến khi đọc hết truyện mình vẫn không thể nào hoàn toàn tha thứ cho Tống Vực. Thậm chí giây phút anh thực hiện hành động ấy, mình và rất nhiều bạn đọc đều đã nghĩ, hay là Mục Táp bỏ quách anh cho rồi. Cá nhân mình cảm thấy tình tiết này rất không phù hợp với tính cách của Tống Vực – nếu anh đã ghét Mạc Tử Tuyền đến mức muốn tránh xa cô ta, thì đáng lẽ anh phải cảm thấy việc chạm vào cô ta thật đáng ghê tởm, chứ đừng nói là tốc váy lên và bóp đùi cô ta, cho dù anh đang rất tức giận? Hơn nữa, muốn đẩy mâu thuẫn của hai người lên cao trào thì còn có nhiều cách khác, không nhất thiết phải bôi bẩn nam chính đến vậy. Mình coi đây là một “nước cờ” kém của Sư Tiểu Trát, khiến độ hay của truyện bị giảm đi rất nhiều. Cũng may Tống Vực không thật sự làm gì với Mạc Tử Tuyền nên mình vẫn có thể đọc tiếp. Về phần Mục Táp, cô là một người con gái dịu dàng nhưng không hề nhu nhược, yêu hết lòng nhưng không đánh mất lý trí. Cô chấp nhận nhường nhịn em gái vì muốn giữ cho gia đình được yên bình, cô vờ như không biết đến thái độ thù ghét và âm mưu chia rẽ của chị dâu vì tin tưởng chồng có thể giải quyết tốt vấn đề với cô ta. Tuy nhiên, khi họ vượt qua giới hạn của cô, cô không ngần ngại đáp trả và trở mặt với họ. Mình cực kỳ thích câu nói này của Mục Táp với Mạc Tử Tuyền “Tôi đánh cô là vì cô sỉ nhục mẹ tôi. Theo một khía cạnh nào đó, bà ấy là người thân duy nhất của tôi, nên tôi có thể liều chết vì bà ấy. Còn với những vấn đề khác, tôi cũng không thèm để ý. Lúc nãy tôi đã nói rồi, tất cả những vấn đề giữa tôi và Tống Vực đều là do bản thân chúng tôi, không liên quan đến một ai khác. Nếu cô muốn có được anh ấy, cô hoàn toàn có thể thử xem, để xem anh ấy có chịu để ý đến cô hay không.” Với Cảnh Chí Sâm, Mục Táp từng yêu anh hết lòng, nhưng một khi cảm thấy anh không xứng với những tình cảm của mình, cô quay đi một cách vô cùng dứt khoát. Với Tống Vực, cô yêu anh nhưng biết rõ mình muốn gì và sẵn sàng ly hôn nếu cảm thấy không phù hợp. Tóm lại, mình cảm thấy Mục Táp vừa có sự lý trí, mạnh mẽ, dứt khoát của phụ nữ hiện đại, vừa có sự dịu dàng, chân thành, bao dung, vị tha của phụ nữ thời xưa. Nửa đầu truyện có thể coi như ngược nữ chính vì khi đó chỉ có cô yêu anh mà anh không yêu cô, nhưng nửa sau thì chuyển sang ngược nam chính. Thực ra, từ khi về chung một nhà, Tống Vực đã dần dần bị sự dịu dàng, chân thành pha chút đáng yêu của Mục Táp cuốn hút và thích cô lúc nào không hay, nhưng chỉ đến khi cô ngỏ ý muốn ly hôn do mâu thuẫn lên tới đỉnh điểm thì anh mới bắt đầu đối diện với lòng mình và nhận ra mình không thể mất cô ấy. Để thuyết phục Mục Táp tiếp tục yêu anh và ở bên anh, Tống Vực bắt đầu mở lòng với cô và kể cô nghe về quá khứ của mình, đồng thời những cử chỉ yêu thương săn sóc của anh cũng trở nên thường xuyên hơn. Cá nhân mình thấy phần ngược nam chính chưa được “đã” lắm vì tác giả miêu tả sự dằn vặt nội tâm của anh hơi ít, tạo cảm giác nữ chính tha thứ cho anh hơi dễ dàng. Nói chung, nếu không có “vết nhơ” của nam chính ở giữa truyện thì tác phẩm này hoàn toàn phù hợp với khẩu vị của mình nữ chính tuyệt vời, nam chính gần như hoàn hảo, tình cảm của hai người phát triển vô cùng hợp lý, chậm rãi nhưng vẫn ngọt ngào như rót mật. Nếu bạn cảm thấy có thể bỏ qua cho hành động dại dột trong lúc máu dồn lên não của nam chính thì mình hoàn toàn đề cử truyện này. Chấm điểm
Mục Táp bắt đầu nấu nhiều món ăn đa dạng hơn cho Tống Vực. Cô thường mua nhiều nguyên liệu tươi sống, đặc biệt là rau củ xanh tươi, hễ rãnh là thử nghiệm những món rang xào mới, còn dụng tâm mua quyển sách chuyên dạy nấu các món canh ngon bổ. Đối với việc này, Kiều Tuệ Tuệ hay cười, ghẹo cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế để làm vợ người ta. Lục Tây Dao thì dẫu môi phát biểu, cậu vẫn chứng nào tật đấy, ngựa quen đường cũ, đi theo con đường của Cảnh Chí khó trách Lục Tây Dao nói như thế, cô ấy chính là nhân chứng’ duy nhất cho quá trình cô theo đuổi Cảnh Chí Sâm suốt bốn năm. Có đoạn thời gian Cảnh Chí Sâm vì bận bịu công việc, ăn uống thất thường dẫn tới viêm dạ dày. Bác sĩ dặn dò anh ta phải ăn chú ý cách ăn uống, một ngày ba bữa đúng giờ giấc, hơn nữa, chỉ được ăn thức ăn nhẹ. Nhưng, một người đàn ông độc thân sống tùy tiện đã quen, sao có thể đột nhiên đi vào khuôn khổ, nên anh ta vẫn tiếp tục theo thói quen cũ, rãnh lúc nào ăn lúc nấy, chay mặt đều dùng xả láng. Lúc đó, Mục Táp vô cùng lo lắng, sau xung phong làm nhiệm vụ nấu bữa trưa cho anh ta, món ăn thay đổi suốt sáu ngày trong tuần. Buổi sáng gà còn chưa gáy, cô đã lồm cồm bò dậy, lụi hụi trong bếp đến mệt lả người, tuy vậy, nhưng cô vẫn vui vẻ chịu điều, món ăn cô làm không hợp khẩu vị Cảnh Chí Sâm. Mỗi lần anh ta ăn rất ít, vả lại, anh ta xả giao nhiều, giữa trưa thường có khách hàng hẹn anh ta ra quán ăn đối diện công ty dùng bữa, tiện thể uống lai rai vài ly bia. Do đó, đồ ăn cô làm thường xuyên bị ế, anh ta chẳng buồn động đũa, cứ vứt chúng ở một xó nào đấy, chờ đến khi tan việc thì dùng vẻ mặt áy náy trả lại cô, ngần ngại nói“Táp Táp, sau này đừng tự đày đoạ bản thân như vậy, anh có thể tự lo liệu bữa ăn của mình.”“Thế à?” Mục Táp vừa nói chuyện điện thoại, vừa nghiên cứu sách nấu ăn, nhoẻn miệng cười,“Dù sao dạo này tớ cũng rãnh, trau dồi tay nghề nấu nướng cũng tốt.”“Đừng đánh trống lảng nha cưng.” Lục Tây Dao nói,“Cậu hiểu ý tớ mà. Chỉ cần cậu quan tâm đến người đàn ông nào, thì sẽ moi hết tim gan, rút cạn máu để đối đãi với người ta, chẳng bao giờ chịu chừa đường lui cho mình!”“Thế thì có gì không tốt ?” Mục Táp hỏi lại,“Hơn nữa, Tống Vực không phải là Cảnh Chí Sâm, hai người ấy hoàn toàn khác biệt.”Anh là đối tượng kết hôn của cô. Phụ nữ đối tốt với ông xã tương lai của mình có gì không hay?“Giời ạ, chưa gì đã bênh người ta rồi kìa. Tớ hỏi nè Táp Táp, cậu động lòng với anh ta rồi phải không?” Lục Tây Dao tra khảo’,“Hay thích luôn rồi?”Mục Táp lấy tay quệt mũi, cười khẽ, thản nhiên thừa nhận“Nói thế nào nhở, tuy anh ấy khác xa đối tượng kết hôn lý tưởng của tớ, nhưng càng ngày tớ càng có thiện cảm với anh ấy. Tớ thừa nhận, cảm xúc của tớ với anh ấy đang dần thay đổi.”Lục Tây Dao nhân cơ hội chế nhạo cô thêm vài câu, cuối cùng dặn dò “ Cậu đã có bài học xương máu, phải biết rút kinh nghiệm cho bản thân. Nhớ đừng đi theo vết xe đổ của mối tình đơn phương trước, ngu ngốc dâng cả trái tim cho người ta, đến cuối cùng chỉ có mình cậu chịu đau khổ”.Mục Táp gật đầu, tiếp nhận ý tốt của cô thật, Tống Vực rất khác với Cảnh Chí Sâm, lấy việc cô nấu ăn cho anh làm ví dụ. Lần nào anh cũng ăn hết, rồi mỉm cười khen tay nghề cô có tiến bộ, hỏi ngày mai cô có thể nấu món đậu hủ chiên hành không?Mục Táp tất nhiên đồng ý vô điều kiện, sáng sớm hôm sau cô liền lọ mọ ra chợ, lựa mua đậu hũ tươi ngon nhất .Cô em gái Mục Kiều thấy cô cả ngày loay hoay trong bếp, bèn trợn mắt há mồm“Chị, chưa gì chị đã biến thành hầu gái miễn phí cho anh ta rồi hả?”Không chờ Mục Táp mở miệng nói năng, Kiều Tuệ Tuệ đã vỗ đầu cô ta trước, quở trách“Con ăn nói kiểu gì đấy? Được nấu ăn cho một nửa của mình’ là điều hạnh phúc, biết không hả? Con tưởng lấy chồng là chuyện dễ lắm sao, tính về nhà chồng sống hưởng thụ thôi ư? Tuy bây giờ xã hội luôn hô hào khẩu hiệu nam nữ bình đẳng, nhưng nam hướng ngoại, nữ lo nội là chuyện từ xưa đến nay. Phụ nữ có thể không giỏi việc nước nhưng phải đảm việc nhà. Con nên noi theo chị con đi, đừng để bản thân vẫn là đứa trẻ trong thân xác già nua. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tự giặt cho mình một cái quần hay cái áo.”Mục Kiều phồng mang trợn má, yếu ớt cãi“Mẹ khỏi lo chuyện đấy. Con và Chí sâm đã giao ước rõ ràng hết rồi. Sau khi chúng con lấy nhau, con không cần làm mấy công việc nội trợ chán ngắt. Anh ấy đã hứa với con, sẽ thuê hai người giúp việc, một người quét dọn nhà cửa, một người chuyên về nấu nướng.”“Con đó, chỉ biết hứng đâu nói đấy, không bao giờ chịu suy nghĩ kĩ càng. Già đầu rồi chứ có phải là con nít con nôi đâu, cho dù Tiểu Cảnh nhường nhịn con, nhưng bố mẹ nó thì sao? Chẳng có bà mẹ chồng nào thích một đứa con dâu lười cả.” Kiều Tuệ Tuệ lắc đầu,“Kiều Kiều, con cần phải nghiêm túc học tập công việc quán xuyến nhà cửa.”“ Thôi đi ạ, con còn trẻ phơi phới mà phải học tập cách sống của mấy bà thím sao? Mẹ à, bây giờ chúng ta đang sống trong thời đại tiên tiến, đâu đâu cũng dùng công nghệ cao, ngay cả chén bát cũng có máy để rửa. Thời buổi này chỉ cần có tiền thì mua tiên cũng được, sống phè phỡn cả đời” Mục Kiều ngoan cố cãi bướng,“Nếu Chí Sâm vì muốn tìm một bà giúp việc không công mà cưới con, thì còn lâu con mới ưng.”Kiều Tuệ Tuệ ngán ngẩm thở dài, có chút xấu hổ nhìn Mục Táp. Mục Táp tắt bếp gas, nhẹ nhàng nói “ Nồi này con mới nấu xong, còn nóng lắm. Hai người chớ động vào.”Chờ Mục Táp bưng mâm ra ngoài, Mục Kiều lầm bầm trong miệng“Tống gia chắc chắn đang tuyển người giúp việc trá hình. Nghèo đến mức ngay cả một đầu bếp cũng không thuê nổi. Hoá ra lời đồn chính xác, nhà họ chỉ là cái thùng rỗng kêu to……”“Con câm miệng!” Kiều Tuệ Tuệ thấp giọng trách cứ,“Càng ngày càng chẳng ra gì.”Bị mắng, Mục Kiều ấm ức ngậm Táp mang thức ăn đến chỗ Tống Vực. Hôm nay cô nấu ba món, và cả ba đều vào hết bụng Tống Vực. Anh ăn xong, dùng khăn lau sạch khoé miệng, cười tươi khen hương vị rất ngon, không quên tâng bốc tay nghề hiện tại của đó, anh theo thói quen mở nhạc để hai người thư giãn. Trong giai điệu du dương của âm nhạc cổ điển, đầu óc Mục Táp dần lâng lâng, ngủ thiếp lúc nào không hay. Khi giật mình tỉnh dậy, cô cảm thấy luồng khí ấm áp vây khắp toàn thân, tất nhiên, Tống Vực đã tăng nhiệt độ điều hoà trong ngồi trên sô pha, dùng laptop thiết kế phần mềm mới, nghe tiếng động của cô, bèn ngẩng đầu“Vẫn còn sớm lắm, em cứ ngủ thêm đi.”“Không cần.” Mục Táp lắc đầu,“Lát tỉnh đầu sẽ khó chịu lắm.”Cô đi qua, đứng cạnh anh, ghé mắt nhìn những kí hiệu trên màn hình laptop, nở nụ cười“ Thiết kế của anh nhìn cao siêu qua, em xem mà chẳng hiểu tẹo nào.”Mười ngón tay anh lả lướt trên bàn phím, từng thao tác nối tiếp, trông thật tao nhã, giọng nói anh nhẹ bẫng“Mỗi nghề đều có chuyên môn riêng của nó, em xem không hiểu là bình thường.”Mục Táp gật đầu.“Bữa nào anh dẫn em đi tham quan công ty nhé?” Anh đưa ra lời mời.“Được ạ.” Mục Táp biết anh làm trong một công ty internet ở thành H, tuy nhiên cô không biết rõ chức vị của anhAnh dừng động tác, nghiêng người, tay sờ đầu cô, tỏ vẻ cho phép cô ngồi cạnh mình, rồi tiếp tục công việc còn dang Táp chăm chú nhìn sườn mặt anh, phát giác thần thái khi anh nghiêm túc tập trung làm việc cực kì thu hút. Đặc biệt trí tuệ của anh khiến người khác ngưỡng mộ. Hằng ngày phải đối mặt với đống số liệu phức tạp, khô khan, vậy mà anh vẫn xử lí thành thạo, giải quyết đâu vào vắt một tay lên thành sô pha, khẽ nghiêng thân mình, lặng thinh ngắm nhìn sườn mặt tuấn tú của anh, còn có…mắt phượng mày cong, đôi môi mỏng…tất cả đều thuộc về nay, lúc Mục Táp ra về, Tống Vực sực nhớ điều gì, vội vàng lấy một tấm thẻ từ trong ví đưa cho cô“Em cầm đi, mật mã là xxxxxx”“Em không thiếu tiền.” Mục Táp nói theo phản xạ. Dứt lời, cô cảm thấy bản thân có phần già mồm cãi láo. Chẳng phải bên nhà anh luôn cho rằng, Mục gia vì thiếu tiền nên mới gả con gái sao? Vì thế cô giải thích thêm,“Ý của em là… lúc trước mẹ anh đã chuyển một khoản tiền cho nhà em. Còn tiền lễ, bác bảo khi người lớn của hai bên gia đình chính thức gặp mặt sẽ đưa chúng ta. Nên anh không cần thiết đưa em tiền.”Cô giải thích không được trôi chảy, giờ phút này, lòng Mục Táp ngổn ngang trăm mối. Mở miệng là tiền, ngậm miệng cũng tiền, cô thực chán ghét bản thân mình, hệt như con buôn’ tính toán chi li. Nhưng cô làm gì có tư cách để tỏ vẻ thanh cao, thuần khiết?Tống Vực nhìn cô, đáy mắt chậm rãi lan tràn ý cười. Anh kéo tay cô, đem tấm thẻ nhét vào trong“Em suy nghĩ đi đâu thế? Tiền này là để em mua sắm những thứ em cần. Không phải phụ nữ đều thích đi shopping ư? Dạo này công việc của anh khá bận, không có thời gian đi cùng em, nên mới đưa thẻ cho em.”Hoá ra là vậy……Bạn trai đưa tiền lương cho bạn gái đi mua sắm….chắc cũng là chuyện thường tình …“Bên trong có bao nhiêu tiền vậy anh?” Mục Táp ngượng nghịu hỏi. Nếu giá trị của tấm thẻ quá lớn, cô làm sao có thể mặt dày’nhận lấy?“Anh không nhớ rõ, chắc cũng không nhiều lắm.” Tống Vực cúi đầu, ý cười vẫn không giảm. Dáng vẻ hiện giờ của cô thật sự rất đáng yêu,“Đàn ông đưa tiền cho phụ nữ của mình là đạo lý bình thường ở đời. Em đừng lo lắng hay khẩn trương quá.”Trái tim đập thình thịch thình thịch, không biết do nụ cười của anh quá mê người hay giọng nói trầm thấp gợi cảm của anh, Mục Táp cảm nhận rõ rệt, trái tim cô đang đập loạn xạ. Cô nắm tấm thẻ trong tay, khẽ gật đầu“Vậng ạ.”Đầu ngón tay anh cuộn lên, gõ nhẹ sau gáy cô, nở nụ cười hài Táp đi thang máy xuống lầu một, đinh một tiếng, cửa mở, điện thoại trong túi cũng đổ móc điện thoại ra, nhìn màn hình, là Cảnh Chí Sâm thoáng do dự, cuối cùng quyết định nhận.“Táp Táp.” Dù Mục Táp không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, song dựa theo giọng điệu ôn nhu này, cô có thể đoán anh ta đang mỉm cười nói chuyện.“Gì vậy?”“Hôm bữa có nói với em, lần trước em rời công ty quá vội, vẫn còn bỏ sót vài vật dụng. Anh đã giúp em thu dọn gọn gàng, em mau ghé qua lấy đi.”Mục Táp nhìn chiếc đồng hồ treo ở đại sảnh khách sạn, đúng hai giờ chiều, ngẫm nghĩ và nói“Được, giờ tôi sẽ ghé qua lấy.”“Anh chờ em.” Ngữ điệu của Cảnh Chí Sâm ẩn chứa ý vị khó xe đến Duy Cách, đi lên lầu một, trông thấy gương mặt xa lạ đứng ở vị trí nhân viên lễ tân, Mục Táp bỗng thấm thía câu nói “cảnh còn người mất”.Cảnh Chí Sâm ở văn phòng của tổng giám đốc chờ cô, bởi vì biết cô sắp đến, nên anh ta chỉ khép hờ cửa Táp đẩy cửa đi vào, thấy Cảnh Chí Sâm đang ngửa đầu, toàn bộ thân mình dựa vào ghế da, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi. Ngón tay anh ta gõ gõ trên đùi, ánh sáng ngoài cửa sổ phủ lên người anh ta một lớp màu vàng nhạt, thoạt nhìn như một bức tranh nghệ thuật. Nghe tiếng bước chân cô, anh ta chậm chạp mở mắt, ngồi thẳng người, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, nhìn cô mỉm cười“Em đến rồi? Hôm nay tiết trời oi quá, em khát không, trong tủ lạnh có nước ép đấy.”“Không cần” Mục Táp nói thẳng,”Tôi không rãnh, phiền anh trả đồ cho tôi.”Cảnh Chí Sâm khẽ nhếch mép, khoé miệng tạo thành đường cong thâm hiểm. Anh ta đứng dậy, xắn tay áo, đi đến tủ lạnh “Làm gì mà gấp thế. Uống một ly nước sẽ không tốn bao nhiêu thời gian của em đâu”“Cảnh Chí Sâm, tôi đã nói tôi không rãnh.” Mục Táp cất cao giọng,“Đồ của tôi đâu?”Cảnh Chí Sâm vẫn đủng đỉnh mở cửa tủ lạnh, lấy hai chai nước uống, xoay người tới chỗ Mục Táp, cười nói“Cơn tức không nhỏ nhỉ. Nước lê sẽ giúp em hạ hoả đấy.”Mục Táp không Chí Sâm nhíu mày, đặt hai chai nước xuống bàn thuỷ tinh. Sau đó anh ta khoanh tay trước ngực, nhìn vẻ mặt cảnh giác của Mục Táp, không nhịn nổi thở dài thườn thượt “Chẳng nhẽ em định tránh né anh cả đời à? Em chán ghét anh đến nỗi dự định không bao giờ nói chuyện với anh nữa sao?” Ánh mắt anh ta dò xét khắp khuôn mặt Mục Táp, tiếp tục hỏi,“Em vẫn để bụng chuyện anh giấu giếm mối quan hệ của anh và Mục Kiều, đúng không?”“Bây giờ nói mấy chuyện này, anh không thấy vô ích hả?” Mục Táp nói,“Về sau, anh cứ đi con đường riêng của anh, đường tôi tôi tự đi. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Mà nhỡ có đụng mặt nhau thì lịch sự mỉm cười một cái là đủ, còn những thứ khác, hoàn toàn không cần thiết”“Thế à?” Cảnh Chí Sâm nhấc đôi chân dài, áp sát Mục Táp, đáy mắt bắn tia cười thâm hiểm, anh ta cố ý hạ thấp giọng, gần như thều thào,“Anh lại cảm thấy rất cần thiết. Bây giờ quan hệ của anh và Mục Kiều khá thân thiết, e rằng sau này… chúng ta phải thường xuyên đụng mặt. Nếu hễ gặp mặt là em lại tránh anh như tránh tà, thể nào người khác cũng sinh nghi”Mục Táp chưa kịp phản bác. Anh ta đã đặt tay trên vai cô, lòng ngón tay như có như không chạm vào mái tóc cô, nhìn cô trìu mến“Táp Táp, anh đâu phải kẻ thù của em, vì sao em luôn nhìn anh bằng ánh mắt tràn ngập địch ý? Dù sao chúng ta đã từng kề vai sát cánh ở Duy Cách suốt bốn năm, cũng xem như là chiến hữu thân thiết.”Khi phát ra hai chữ thân thiết’, anh ta cố ý nhấn giọng rõ ràng, tựa hồ khơi gợi những cảm xúc ngày xưa cho Chí Sâm có tài dùng ngôn ngữ để điều tiết bầu không khí xung quanh, thậm chí anh ta chỉ cần dùng một động tác nhỏ như là một cái chớp mắt, hoặc một nụ cười thân thiện cũng đủ khiến người ta bị mê hoặc, bất luận là trên thương trường hay tình hữu thân thiết, Mục Táp nghe bốn chữ này…..thật sự quá đỗi châm chọc.
khó có được tình yêu trọn vẹn