Tuyên Tử Phương thấp thỏm bấm điện thoại video call về cho gia đình. Tiếng chuông mới vang lên chưa đến hai giây, một khuôn mặt u oán xuất hiện đột ngột trên màn hình, suýt nữa hù chết Tuyên Tử Phương. "Sao ba ghé mặt vào sát màn hình điện thoại làm gì? Ba […] Vô Ý Câu Dẫn - (Chương 43) - Tác giả Nhụ Giang Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. 60 câu ca dao tục ngữ thành ngữ về học tập, học hành rèn luyện. 23 câu ca dao tục ngữ thành ngữ về ý chí nghị lực. 4. Những câu hát ca dao nói về thầy cô. Những câu hát ca dao về thầy cô ngắn sau nói về công ơn dạy dỗ của thầy cô giáo. Mấy ai là kẻ không thầy, Câu hỏi số 1: Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng diễn ra vào năm nào? A. Năm 40 trước công nguyên. B. Năm 45 trước công nguyên. C. Năm 40 sau công nguyên. D. Năm 45 sau công nguyên. Đáp án: C. Năm 40 sau công nguyên. Câu hỏi số 2: Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam được thành lập vào ngày nào? Truyện Vô Ý Câu Dẫn - Chương 6. Chú già nhà Tuyên Tử Phương đang rất bực bội về chuyện mấy lá thư tình, bực đến mức lá thư nào cũng xé thành mảnh vụn. Vay Tiền Nhanh. Tác giả Nhụ Giang Tình trạng chính văn Hoàn. Tình trạng bản edit Đã xong. Tình trạng beta Đã xong Thể loại Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, HE Văn án Tuyên Tử Phương là một omega, hắn bị lão ba ba nhà mình đem bán cho một Alpha… Giới thiệu đôi chút Em thụ tuy là Omega nhưng rất có cá tính. Phát ngán với mấy bài giáo dục tâm lý cùng lớp học nữ công, em quyết tâm xin vào học viện quân đội với mơ ước làm tình báo chiến trường. Cha mẹ cản không được, đành bất đắc dĩ chấp thuận với điều kiện em phải chịu sự bảo mẫu của anh công – chàng rể tương lai mà cha mẹ đã chấm cho ẻm = do anh vừa lúc có việc đến công tác ở trường đó Vầng, chỉ vì chút vinh hoa cùng cái hộ khẩu thủ đô của ảnh, em đương lúc còn ngu ngơ chưa biết gì đã bị cha mẹ cấp bán luôn = Thực ra anh công với em thụ hồi nhỏ không chỉ từng gặp mà còn rất thân nhau. Cha mẹ 2 nhà vốn là bạn tốt nên anh vẫn thường tới chơi với ẻm. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị em quên sạch sẽ, chỉ còn anh đến giờ vẫn nhớ và nghiêm túc muốn biến nó thành thật….” Trích lời giới thiệu của chủ nhà Tuyết Ngàn Năm Truyện chỉ được đăng chính thức trên wordpress và wattpad Xin hãy ủng hộ trang chính chủ! Bản chuyển ngữ đã có sự cho phép của tác giả, đề nghị không reup, không chuyển ver, không sử dụng vì mục đích thương mại. Đây là lần đầu tiên mình edit, có gì sai sót xin góp ý, đừng buông lời cay đắng. ^^ Link Convert Xà Viên Link Wattpad Wattpad MỤC LỤC – – – – – – – – – – – – – – – – – – – Ch. 26 – – – Ch. 32 – – – – – – – – – – – – – – – – – – – Toàn văn hoàn. Nhắn nhủ từ editor 1. Một số thay đổi lớn so với bản trước khi beta – khe vị diện = vết nứt vũ trụ. – tinh vực Rhys = tinh vực Eris. – bản bộ = tổng bộ – Bộ tư lệnh tác chiến = Bộ tư lệnh Hoàng gia. – Lam Sa Mang = vành đai Lam Sa. – nhóm bộ đội đặc chủng Omega = đội đặc công Omega. 2. Tôi cũng không hiểu vì sao tôi làm bộ này trong hai năm được nữa. Thời gian làm rất dài nên có lẽ các bạn cảm nhận được văn phong ở chương 01 và chương 54 hơi hơi khác nhau > Thực ra năm đó tôi chọn edit bộ này vì gia đình tôi không muốn tôi học báo chí, lướt web một hồi thấy bộ này em thụ học báo chí nên tôi đu luôn. 3. Nhận xét đơn giản thì bộ này với tôi khá ổn, đọc giải trí được. Nhẹ nhàng, tình cảm, anh công hơi cứng nhắc, tôi không thích cho lắm. Em thụ hiền nhưng không nhu nhược. Tình tiết lên lên xuống xuống nhịp nhàng, xôi thịt đầy đủ. Tôi đã cài bảo mật những 10 chương lận á chương nào tôi bôi đỏ là hiểu nha. Có bạn từng nhận xét bộ này giống teenfic haha =]]]]] Thực ra không phải đâu. Lời cuối, cảm ơn mọi người đã theo tôi đến lúc hoàn thành bộ truyện. Kết thúc quá trình beta vào ngày 25/07/2020. Cùng đọc truyện Vô Ý Câu Dẫn của tác giả Nhụ Giang tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, HEVăn án ngắn gọnTuyên Tử Phương là một Omega, bị lão cha vô tình bán đứt cho một Alpha, sau đó là chuỗi ngày sinh hoạt vừa "đau" vừa hạnh phúc...Giới thiệu đôi chút Tác phẩm thị giác chủ yếu là thụ là một Omega có cá tính. Ngán ngẩm với những tiết học giáo dục tâm lý cùng nữ công gia chánh, vì thế em xin vào học viện quân đội với mơ ước làm tình báo chiến mẹ cản không được, đành bất đắc dĩ chấp thuận với điều kiện em phải chịu sự bảo mẫu của anh công - chàng rể tương lai mà cha mẹ đã chấm cho ẻm = do anh vừa lúc có việc đến công tác ở trường đóVầng, chỉ vì chút vinh hoa cùng cái hộ khẩu thủ đô của ảnh, em đương lúc còn ngu ngơ chưa biết gì đã bị cha mẹ cấp bán luôn =Thực ra anh công với em thụ hồi nhỏ không chỉ từng gặp mà còn rất thân nhau. Cha mẹ 2 nhà vốn là bạn tốt nên anh vẫn thường tới chơi với ẻm. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị em quên sạch sẽ, chỉ còn anh đến giờ vẫn nhớ và nghiêm túc muốn biến nó thành thật...."*Nhắn nhủ từ editor1. Một số thay đổi lớn so với bản trước khi beta cho các bạn lỡ đọc bản cũ khỏi hoang mang- khe vị diện = vết nứt vũ trụ; tinh vực Rhys = tinh vực Eris; bản bộ = tổng bộ; Bộ tư lệnh tác chiến = Bộ tư lệnh Hoàng gia; Lam Sa Mang = vành đai Lam Sa; nhóm bộ đội đặc chủng Omega = đội đặc công Tôi cũng không hiểu vì sao tôi làm bộ này trong hai năm được nữa. Thời gian làm rất dài nên có lẽ các bạn cảm nhận được văn phong ở chương 01 và chương 54 hơi hơi khác nhau> Thực ra năm đó tôi chọn edit bộ này vì gia đình tôi không muốn tôi học báo chí, lướt web một hồi thấy bộ này em thụ học báo chí nên tôi đu luôn. 3. Nhận xét đơn giản thì bộ này với tôi khá ổn, đọc giải trí được. Nhẹ nhàng, tình cảm, anh công hơi cứng nhắc, tôi không thích cho lắm. Em thụ hiền nhưng không nhu nhược. Tình tiết lên lên xuống xuống nhịp nhàng, xôi thịt đầy đủ. Bên wordpress tôi cài bảo mật những 10 chương lận á. Có bạn từng nhận xét bộ này giống teenfic haha =]]]]] Thực ra không phải đâu. Thể loại Tinh tế, ABO văn, quân lữ, vườn trường, sư sinh, thanh mai trúc mã, sinh tử, 1×1, cường cường, thâm tình trung khuyển công x đơn thuần trì độn thụ, công sủng thụ, ấm áp vô ngược, HEVăn án ngắn gọnTuyên Tử Phương là một Omega, bị lão cha vô tình bán đứt cho một Alpha, sau đó là chuỗi ngày sinh hoạt vừa “đau” vừa hạnh phúc…Giới thiệu đôi chút Tác phẩm thị giác chủ yếu là thụ là một Omega có cá tính. Ngán ngẩm với những tiết học giáo dục tâm lý cùng nữ công gia chánh, vì thế em xin vào học viện quân đội với mơ ước làm tình báo chiến mẹ cản không được, đành bất đắc dĩ chấp thuận với điều kiện em phải chịu sự bảo mẫu của anh công – chàng rể tương lai mà cha mẹ đã chấm cho ẻm = do anh vừa lúc có việc đến công tác ở trường đóVầng, chỉ vì chút vinh hoa cùng cái hộ khẩu thủ đô của ảnh, em đương lúc còn ngu ngơ chưa biết gì đã bị cha mẹ cấp bán luôn =Thực ra anh công với em thụ hồi nhỏ không chỉ từng gặp mà còn rất thân nhau. Cha mẹ 2 nhà vốn là bạn tốt nên anh vẫn thường tới chơi với ẻm. Em lúc ý cá tính đâu chả thấy, chỉ suốt ngày mít ướt bấu chặt lấy anh đòi mai sau phải làm Omega của ảnh. Ký ức này đương nhiên bị em quên sạch sẽ, chỉ còn anh đến giờ vẫn nhớ và nghiêm túc muốn biến nó thành thật….”*Nhắn nhủ từ editor1. Một số thay đổi lớn so với bản trước khi beta cho các bạn lỡ đọc bản cũ khỏi hoang mang– khe vị diện = vết nứt vũ trụ; tinh vực Rhys = tinh vực Eris; bản bộ = tổng bộ; Bộ tư lệnh tác chiến = Bộ tư lệnh Hoàng gia; Lam Sa Mang = vành đai Lam Sa; nhóm bộ đội đặc chủng Omega = đội đặc công Tôi cũng không hiểu vì sao tôi làm bộ này trong hai năm được nữa. Thời gian làm rất dài nên có lẽ các bạn cảm nhận được văn phong ở chương 01 và chương 54 hơi hơi khác nhau> Thực ra năm đó tôi chọn edit bộ này vì gia đình tôi không muốn tôi học báo chí, lướt web một hồi thấy bộ này em thụ học báo chí nên tôi đu luôn. 3. Nhận xét đơn giản thì bộ này với tôi khá ổn, đọc giải trí được. Nhẹ nhàng, tình cảm, anh công hơi cứng nhắc, tôi không thích cho lắm. Em thụ hiền nhưng không nhu nhược. Tình tiết lên lên xuống xuống nhịp nhàng, xôi thịt đầy đủ. Bên wordpress tôi cài bảo mật những 10 chương lận á. Có bạn từng nhận xét bộ này giống teenfic haha =]]]]] Thực ra không phải đâu. Lục Cảnh Đàn nhìn Tuyên Tử Phương nói "Chắc cậu cũng biết là cách thức lựa chọn ở vòng sơ tuyển và vòng một khác nhau rồi đúng không? Ngoài năm hạng mục cơ bản đấu đối kháng, chiến thuật, thể lực, bắn bia đứng yên và bia di động, còn có thêm hai hạng mục mới thao tác điều khiển cơ giáp và đánh trận giả." Tuyên Tử Phương gật gật đầu "Đã từng nghe qua." "Trong đó đánh trận giả là hình thức thi đấu đồng đội, một người thua thì cả đội sẽ bị loại, lát nữa anh sẽ bày cho cậu chiến thuật để ứng phó với nội dung này. Giờ chúng ta nói về thao tác điều khiển cơ giáp trước, năm nhất chắc chưa được tiếp xúc với hàng thật giá thật đâu nhỉ?" Tuyên Tử Phương lại gật đầu "Vâng, em mới chỉ được học lý luận thôi... Nhưng mà lúc trước cha đã mang em đi xem thử." Lục Cảnh Đàn lại nói "Để có thể điều khiển cơ giáp chiến đấu tốt, người điều khiển cần có thể lực, sự nhanh nhẹn cùng khả năng phán đoán chính xác. Đó cũng là lý do mà bất kỳ học viện hay trường đại học quân đội nào cũng coi trọng vấn đề rèn luyện thể lực." "Tố chất thân thể của chúng ta cho dù bị kim loại đè nặng thì cũng không được ngã xuống." Tuyên Tử Phương cười cười nói "Thầy đã nói với em như vậy." Lục Cảnh Đàn ngẩn người, sau đó nói "Chính xác." Tuyên Tử Phương thắc mắc "Sau nội dung này sẽ đến luôn hạng mục thứ bảy đánh trận giả?" "Ừ." Lục Cảnh Đàn nói "Cho nên kế hoạch huấn luyện của cậu có lẽ phải thay đổi một chút. Trước kia Tô Kỷ dựa trên năm hạng mục ban đầu để huấn luyện cậu, nhưng từ giờ cậu phải luyện tập nặng hơn. Tô Kỷ có để lại bảng kế hoạch huấn luyện không, cái đã dùng cũng được." Tuyên Tử Phương lắc đầu "Không, thầy chưa bao giờ cho em xem bảng kế hoạch, bởi vì một khi nhìn thì em sẽ không đạt được hiệu quả huấn luyện như dự đoán, nhưng mà em có thể viết lại một phần cho anh dựa trên trí nhớ của mình." "Hở? Vì sao lại không cho cậu xem?" Tuyên Tử Phương cười nói "Vì khi không biết nội dung huấn luyện có bao nhiêu hạng mục, mỗi khi hoàn thành xong một nội dung em sẽ biết cách bảo toàn thể lực của mình, để có thể ứng phó với bài huấn luyện tiếp theo. Nếu để em biết còn lại bao nhiêu hạng mục, em sẽ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ mà làm tiêu hao thể lực. Thầy nói rằng muốn rèn luyện thể lực không phải là xem xem bản thân trải qua huấn luyện nhiều hay ít, mà là sau khi huấn luyện còn có thể giữ lại thể lực ít hay nhiều." Hai mắt Lục Cảnh Đàn rực sáng, anh thốt lên "Phương pháp này quá hay, trước kia anh chưa bao giờ nghĩ đến." "Cho nên vài ngày đầu tôi thật sự bị hành cho mệt chết, lắm lúc cũng muốn bỏ cuộc." Tuyên Tử Phương cảm thán nói. "Được rồi, cậu viết lại cho anh xem." Tuyên Tử Phương tìm giấy bút, cúi đầu nhớ lại cách Tô Kỷ huấn luyện mình như thế nào, vừa viết vừa nói "Trong suốt khoảng thời gian huấn luyện, lúc nào thầy cũng ở bên em, kể cả lúc ăn cơm hay đi ngủ. Chỉ cần cảm nhận được ánh mắt của thầy, em lại cảm thấy xấu hổ vô cùng, sau đó tự nhiên có dũng khí tiếp tục bài huấn luyện tiếp theo." Nửa tiếng sau, Tuyên Tử Phương cuối cùng cũng ngừng bút, đưa bản kế hoạch mới viết lại cho Lục Cảnh Đàn, nói "Cũng gần giống như vậy, bởi vì nội dung huấn luyện không cố định, trí nhớ của em đôi khi cũng có sai sót, nhưng chắc cũng không khác nhiều đâu..." Lục Cảnh Đàn kinh ngạc nhìn tờ giấy trong tay, tặc lưỡi "Chậc chậc, đúng là cậu ta không hề nương tay với cậu." "Cũng là vì muốn tốt cho tôi thôi." Tuyên Tử Phương nói "Trong số người vượt qua được vòng sơ tuyển chỉ có tôi là Omega." Lục Cảnh Đàn lắc đầu nói "Tô Kỷ căn bản không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết." Tuyên Tử Phương bất mãn nói "Không phải đâu, thầy đối xử với em rất tốt." Lục Cảnh Đàn im lặng, quyết định không nói nữa, nghĩ bụng Tô Kỷ giao cậu cho tôi, cậu không trách nó mà còn nói tốt cho nó... Thật là... Lục Cảnh Đàn suy nghĩ một lúc lâu, phát hiện ra cách huấn luyện của Tô Kỷ cực kỳ sáng suốt. Bài huấn luyện của Tô Kỷ giúp nâng cao thể lực đến mức đủ dùng cho cả bảy hạng mục. Nói cách khác, thể năng không phải là điều mà Tuyên Tử Phương cần nâng cao lúc này. Lục Cảnh Đàn vốn nghĩ công việc bảo mẫu lần này tương đối nhẹ nhàng, bởi nếu đối phương là một Omega thì cần phải nâng cao thể lực. Ai ngờ đâu, sau khi nhìn nội dung huấn luyện thường ngày của Tuyên Tử Phương, anh phát hiện ra mình đã sai hoàn toàn. Cái Tuyên Tử Phương cần nhất lúc này là chiến thuật chứ không phải thể lực. Lục Cảnh Đàn cảm giác tình huống lúc này thật vi diệu. Trong lúc người người nhà nhà còn đang cắn răng rèn luyện thể lực thì một Omega như Tuyên Tử Phương đã bắt đầu luyện tập cách thức chiến đấu sao cho hiệu quả. Vấn đề thể lực được giải quyết, lý thuyết về điều khiển cơ giáp Tuyên Tử Phương cũng đã được học qua, song Lục Cảnh Đàn cũng không thể đem hàng thật đến cho Tuyên Tử Phương luyện tập. Lần này thì Lục Cảnh Đàn đành chịu bó tay. "Được rồi, anh sẽ chỉ cậu mấy mẹo áp dụng trong đánh trận giả." Lục Cảnh Đàn nói "Đây là hạng mục quan trọng nhất, hơn nữa còn là thi đấu đồng đội, người càng nhiều càng dễ xuất hiện tình huống bất ngờ." Tuyên Tử Phương cầm bút vở ngồi bên cạnh, nói "Được, anh nói đi." "Cậu đã từng nghe qua luật đánh trận giả chưa?" Tuyên Tử Phương suy nghĩ nói "Một đội gồm bảy người, trong đó có một người là đội trưởng, một người là tù binh, một người là bậc thầy cơ giáp, bốn người còn lại là chiến sĩ. Trước khi bắt đầu trận đấu sẽ trao đổi tù binh trước. Mỗi bên có một đại bản doanh, bên nào hạ gục đối phương cứu được tù binh trước thì bên đó thắng." Lục Cảnh Đàn gật đầu nói "Chính xác. Nhưng mà cậu có biết đội trưởng là do hệ thống chọn ra không?" "Biết." Tuyên Tử Phương nói "Trong luật thi có đề cập." "Ồ, vậy là cậu không biết rằng hệ thống chắc chắn sẽ chọn Alpha làm đội trưởng rồi." Tuyên Tử Phương nhíu mày, hỏi "Vì sao?" Lục Cảnh Đàn giải thích "Hệ thống tự phán đoán năng lực của từng thành viên, người mạnh nhất sẽ là đội trưởng, nhưng căn cứ trên nồng độ pheromone mà quyết định. Alpha trời sinh là để lãnh đạo người khác, nếu một đội có từ hai Alpha trở lên thì ai có nồng độ pheromone cao hơn sẽ được chọn." "Vậy thì không công bằng!" "Đúng vậy, như vậy thì không công bằng, dựa trên pheromone để quyết định năng lực của một người, hệ thống kiểm định như thế này đáng lẽ phải bị loại trừ. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng trong tình huống không đánh giá được chính xác năng lực của đối phương thì đây lại là một phương pháp phân loại hiệu quả." Tuyên Tử Phương hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, nói "Sau đó thì sao?" "Mệnh lệnh của đội trưởng là trên hết, nhưng nếu cậu và đội trưởng có suy nghĩ mâu thuẫn thì phải làm sao?" "Chắc là vẫn nên tuân theo mệnh lệnh, kiên quyết giữ lấy ý kiến cá nhân sẽ dẫn đến xung đột nội bộ." Lục Cảnh Đàn lắc đầu, cười nói "Không không không, cậu phải tin vào năng lực của mình. Trong tình huống này, cậu nên phát huy năng lực vạn người mê đặc biệt của cậu, thay đổi suy nghĩ của Alpha kia mới đúng!" "..." Năng lực vạn người mê là cái vẹo gì vậy? Lục Cảnh Đàn thản nhiên nói "Đến Tô Kỷ còn bị cậu chinh phục, một đội trưởng nhỏ bé chỉ là chuyện nhỏ." "..." Lục Cảnh Đàn hình như nói đến nghiện, căn bản không chú ý đến biểu tình vi diệu trên mặt Tuyên Tử Phương, liến thoắng nói "Nói tiếp, một đội chỉ có một bậc thầy cơ giáp, nhiều người cho rằng đây là vũ khí bí mật, là đòn trí mạng hay cái gì đó đại loại thế, cho nên lúc mới bắt đầu đánh trận đã lao vào chiến đấu hăng say. Trên thực tế đây lại là một ý tưởng sai lầm, bởi bậc thầy cơ giáp chỉ là một vật hy sinh. Cũng dễ hiểu thôi, ai cũng muốn phát huy hết khả năng của một binh khí có lực sát thương cực mạnh mà." Lục Cảnh Đàn lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tuyên Tử Phương, ơ, thằng nhóc này sao tự nhiên ngồi ngẩn người ra thế. Tôi đây đâu có làm gì cậu đâu... Nhưng mà, Tuyên Tử Phương rõ ràng đang rất lo lắng. Nhưng lo lắng cái gì? Lục Cảnh Đàn gõ bàn nhắc nhở, lúc này Tuyên Tử Phương mới bừng tỉnh, ngơ ngác hỏi "Vừa nãy anh nói gì cơ?" "..." Lục Cảnh Đàn ho khan một tiếng, lặp lại những điều vừa nói, sau đó tiếp tục nói "Thông thường thì đội trưởng sẽ chọn người có thành tích ngoài thao trường tốt nhất để điều khiển cơ giáp, nhưng mà thực ra có ba điểm bất cập sau. Thứ nhất, tiến vào được vòng này thì ai cũng có năng lực. Thứ hai, thành tích có hay không không quan trọng, quan trọng là phát huy được năng lực vào lúc cần kíp. Thứ ba, bậc thầy cơ giáp chắc chắn là vật hy sinh, thao tác cũng đơn giản, chỉ cần trước khi chết đánh ra nhiều đòn với lực sát thương mạnh là ngon lành..." "..." Lục Cảnh Đàn bình luận "Tôi cảm thấy cậu có thể xin làm bậc thầy cơ giáp, chết sớm hồi sinh sớm cho khỏe." "..." Lục Cảnh Đàn sờ sờ cằm, lại nói "Nhưng mà đội trưởng của cậu có thể sẽ cho cậu thành tù binh, bởi vì người ta nói rằng sức chiến đấu của Omega là yếu nhất, cho nên cậu nên chuẩn bị tâm lý đóng vai này đi." "..." "Nếu cậu trở thành tù binh thật thì cậu có hai cách để đối phó với tình huống này." "Cách gì?" Lục Cảnh Đàn nói "Một là, phát huy toàn bộ khả năng của Omega, dùng giọng điệu dịu dàng, ngọt ngào, mềm nhẹ mà cầu xin một chút, đảm bảo đội trưởng sẽ không muốn để cậu chui vào doanh trại của địch, từ đó mà chiếm lợi thế trong đội ngũ." Tuyên Tử Phương không thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói "Còn cách hai thì sao?" Lục Cảnh Đàn xoa tay, cười nói "Nếu dụ dỗ không thành công thì cậu cứ ẩn núp trong doanh trại của địch, đợi đội của cậu đánh đến nơi thì cậu cũng hành động. Tuy hệ thống không cho phép tù binh mang vũ khí, nhưng cũng không ai nói rằng tù binh không được công kích đâu." Tuyên Tử Phương hít một hơi thật sâu nói "Cảm ơn anh, tôi hơi mệt, hôm nay như vậy là được chưa?" Lục Cảnh Đàn trông sắc mặt cậu có gì cứ là lạ, đành nói "Được, cậu nghỉ ngơi cho tốt vào." Tuyên Tử Phương trở lại phòng, ngơ ngác mà ở trên giường ngồi yên nghiền ngẫm vài tiếng đồng hồ. Cho đến khi màn đêm buông xuống, bên ngoài lấp lánh ánh đèn và bầu trời đầy sao, Tuyên Tử Phương mới rút điện thoại ra, nhàm chán bấm bấm mấy cái. Từ lúc nhận được chiếc điện thoại này, Tuyên Tử Phương không có thời gian nghiên cứu nó, bởi tâm tư đều đặt hết lên người Tô Kỷ. Lục Cảnh Đàn đột ngột xuất hiện, khiến cậu cảm thấy rất mệt mỏi. Lục Cảnh Đàn không giống Tô Kỷ. *** Ở chung với Lục Cảnh Đàn vài ngày, ngày nào bọn họ cũng đến căn tin ăn cơm. Tuyên Tử Phương đã quen với hương vị của những món ăn Tô Kỷ nấu, giờ phải ngồi ăn cơm bụi, lại nghe anh ca ngợi thức ăn ở học viện, thật sự không biết nên làm như thế nào mới đúng. Lục Cảnh Đàn không những không nấu cơm mà còn không dùng cơ giáp phục vụ, ngày nào cũng nhờ Tuyên Tử Phương giặt giùm quần áo. Nhưng điều khiến Tuyên Tử Phương lo lắng nhất là Lục Cảnh Đàn cứ cà lơ phất phơ, ất ơ thế nào. Tuyên Tử Phương luôn có cảm giác lời của anh ta nói ra không đáng tin. Tuyên Tử Phương thở dài, nếu là Tô Kỷ thì mọi chuyện lại khác. Thầy không những nấu cơm cho mình ăn, mà còn dọn dẹp nhà cửa cực kỳ ngăn nắp. Thầy làm chuyện gì đều để ý đến cảm giác của mình, khiến mình lúc nào cũng cảm nhận được rằng bản thân đang được chăm sóc cẩn thận. Lúc này Tuyên Tử Phương mới hiểu được cảm giác được một người coi trọng và bị một người xem là một nhiệm vụ phiền toái khác nhau như thế nào. Lúc bước vào bồn tắm lớn, đôi lúc Tuyên Tử Phương nghĩ đến lúc Tô Kỷ cho cậu dấu hiệu. Lúc ấy hai người đã làm những chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập như thế nào. Mỗi lần nghĩ đến đây, Tuyên Tử Phương đều cảm thấy hai má mình nóng bừng, sau đó lại nghĩ đến lời ba nói, ngừng sử dụng thuốc ức chế. Cậu biết rõ đây chỉ là một lời nói đùa, nhưng từ tận đáy lòng, Tuyên Tử Phương muốn thử một lần xem sao. Thực ra từ lúc Tô Kỷ cho cậu dấu hiệu, Tuyên Tử Phương không còn sử dụng thuốc ức chế hằng ngày, chỉ khi nào cảm giác kỳ phát tình sắp đến thì cậu mới dùng. Tuy nhiên, thuốc ức chế không phải là liều thuốc vạn năng, cũng có những lúc không phải bước vào kỳ phát tình nhưng thân thể Omega vẫn trở nên mẫn cảm hơn bình thường. Những lúc này Tô Kỷ sẽ giúp Tuyên Tử Phương giải quyết nhu cầu bản năng của thân thể. Càng về sau, Tuyên Tử Phương càng không phân biệt được đây là phản ứng sinh lý bình thường hay là nhìn thấy Tô Kỷ nên mới phản ứng... Tuyên Tử Phương lục tìm thông tin trong điện thoại di động, tìm thấy trong danh bạ một dãy số. Là của Tô Kỷ. Trái tim rung lên, đầu ngón tay dừng lại trước dãy số kia. Tuyên Tử Phương do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định nhấn xuống. Lúc nào cũng vậy, chuông reng ba lần thì Tô Kỷ mới bắt máy. Mười giây sau, hình ảnh lập thể của Tô Kỷ xuất hiện trước mặt Tuyên Tử Phương. Thời gian để hình ảnh lập thể hiện lên tỉ lệ thuận với khoảng cách giữa hai người. Tuyên Tử Phương nghĩ thầm, mười giây, khoảng cách giữa hai người không quá xa, có lẽ Tô Kỷ đang ở đâu đó trong hành tinh Zeus. Tô Kỷ thấy Tuyên Tử Phương cứ nhìn mình chằm chằm mà không nói gì, đành phải mở lời "Tử Phương?" "Vâng" Tuyên Tử Phương gật đầu, có lẽ bởi vì đây chỉ là hình ảnh lập thể, không phải là người thật, cảm giác xấu hổ cùng khẩn trương mọi khi không còn, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều. Cậu khẽ nói "Thầy, là em..." "Ở chung với anh Lục vui không?" "Chuyện này... Cũng ổn." Ánh mắt Tô Kỷ chùng xuống. Anh hỏi "Anh ta có bắt nạt cậu không?" Tuyên Tử Phương vội nói "Không có đâu, ở chung với anh Lục rất tốt, chỉ là..." "Sao?" "Phong cách làm việc của anh ấy rất lạ." Tuyên Tử Phương đáp "Phương pháp của anh Lục không giống với thầy..." "Thế sao? Vậy cậu cảm thấy phương pháp của ai tốt hơn?" Tuyên Tử Phương thành thực đáp "Em vẫn thích cách của thầy hơn." "Đương nhiên. Nếu chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà để người khác thay thế vị trí của tôi trong lòng cậu thì tôi quá vô dụng rồi." Tuyên Tử Phương cười cười. Ánh mắt Tô Kỷ cũng dịu dàng hơn, anh nhìn Tuyên Tử Phương nói "Lần này đi công tác hơi gấp, thành thật xin lỗi cậu, thầy không kịp nói cho cậu biết." Tuyên Tử Phương hỏi "Thầy đi đến nơi nào, khi nào trở về?" "Nội dung nhiệm vụ là bí mật, nhưng tôi hứa với cậu, vài ngày nữa tôi sẽ trở lại." Tuyên Tử Phương gật đầu nói "Em... chờ thầy trở về." Hai người không ai nhắc lại chuyện đêm hôm ấy, nhưng mà nhìn thấy hình ảnh của Tô Kỷ, Tuyên Tử Phương cảm giác trong lòng như có cái gì đó đang lặng yên thay đổi. Tuyên Tử Phương nói với Tô Kỷ tất cả những chiến thuật mà Lục Cảnh Đàn nói, bản thân thì không cảm thấy đáng tin cho lắm, nhưng Tô Kỷ dưới góc nhìn lý trí lại giúp cậu phân tích vấn đề. Sự thật chứng minh rằng phương pháp của Lục Cảnh Đàn rất hữu dụng, chỉ là cách thức biểu đạt của anh khiến Tuyên Tử Phương lắm lúc không tiếp thu được. Có Tô Kỷ giúp đỡ, đầu óc Tuyên Tử Phương nhất thời rộng mở, hiểu được tất cả mọi chuyện. Cậu vui vẻ nói "Cảm ơn thầy, em hiểu hết rồi." Tô Kỷ cười cười "Còn vấn đề gì không, nếu không thì tôi sẽ cúp máy." "Không có." Tuyên Tử Phương suy nghĩ một chút, lại do dự nói thêm một câu "Thầy, em nhớ thầy." Khóe miệng Tô Kỷ cong lên, sau đó anh mặt không đổi sắc nói "Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon nhé." "Vâng." Một người đang rảo bước trên hành lang bệnh viện, phá tan bầu không khí tĩnh lặng vốn có. Anh ta mặc quân phục màu đen, quân hàm đã bị gỡ xuống, khí chất lạnh như băng, nhìn đôi chân thon dài là biết người này có dáng người đẹp. Anh ta đi rất nhanh, … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 54 Hoàn “Báo cáo thủ trưởng, nhóm dân cư cuối cùng đã xuất phát.” Sắc mặt Michelle tiều tụy, chính sự bận rộn, hẳn đã mấy ngày cô không được ngủ ngon giấc, song ánh mắt cô vẫn đầy kiên định, nói “Mời thủ trưởng xem qua.” “Còn lại bao nhiêu người?” Tuyên Tử Phương hỏi. Michelle … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 53 Hai người quấn quýt trong giây lát, Tô Kỷ lại phải đi ngay. Tuy họ có một tuần chuẩn bị di tản, nhưng họ lại không rõ số lượng kim cự thú tràn vào nhiều ít ra sao, nên hầu như không có thời gian xả hơi. Hơn nữa, việc tổ chức di tản cũng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 52 Tuyên Tử Phương chỉ ngủ được ba bốn tiếng là tỉnh, trong lòng còn lo lắng nhiều chuyện nên ngủ không ngon giấc. Cậu dụi mắt xuống giường, bốn bề yên tĩnh, Tô Kỷ đã rời đi từ lâu, Nháo Nháo vẫn còn ngủ, chỉ có người máy A Nha nghe tiếng động của Tuyên … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 51 Lần này họ đến một nhà hàng trên không trung. Tiếng nhạc giao hưởng du dương làm nổi bật phong cách cổ điển của nhà hàng, đèn màu có chín màu, mỗi lần thay đổi bản nhạc thì màu ánh đèn lại thay đổi cho phù hợp. Không hổ là chủ nhà hàng này, Chương … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 50 Nửa năm sau. Hành tinh xanh lam Hera thuộc tinh vực Tây Á, gần tinh vực Eris, là nơi quân đội của bộ tư lệnh dừng chân sinh sống, thoạt nhìn rất sung túc vui vẻ. Thể tích hành tinh này chưa bằng một phần mười so với tinh cầu thủ đô, dân số cũng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 49 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Tuyên Tử Phương ủ rũ về nhà, người máy A Nha ôm Nháo Nháo đứng trước cửa đón cậu, nhưng Tuyên Tử Phương chỉ xoa xoa gương mặt mềm mềm của Nháo Nháo, không giống mọi ngày sẽ nhào vào ôm hôn mấy cái. Hôm nay, Tuyên Tử Phương thế mà lại buồn rầu tự … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 47 Trận đấu mở màn của cuộc thi được rất nhiều người chú ý, thí sinh ghi danh đông đến mức muốn làm sập trang web của học viện, Tuyên Tử Phương chợt nhớ lại ngày xưa mình đi ghi danh Giải Tam học viện, cảm thấy lần này chỉ có hơn chứ không có kém, … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 46 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Tuyên Tử Phương và Quân Duy Kì đã thảo luận xong, sau khi nghỉ ngơi một ngày sẽ đến Cục Báo chí phỏng vấn. Dù sao thì Tuyên Tử Phương vẫn còn hai tháng nghỉ hè. Thời gian nghỉ nhiều thật, Tuyên Tử Phương nghĩ đến lúc cậu và Tô Kỷ vội vội vàng vàng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 44 Cuối cùng, Tuyên Tử Phương vẫn phải thỏa hiệp với Tô Kỷ, dù sao mỗi khi bọn họ đang nói chuyện nghiêm túc, nếu hai người đang bất đồng quan điểm, Tô Kỷ sẽ áp dụng biện pháp vô cùng lưu manh, chẳng hạn như đặt cậu lên giường làm cả ngày. Thành ra chuyện … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 43 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Đầu học kỳ một năm hai, Tuyên Tử Phương không ngừng nỗ lực đuổi theo bài để thi cuối kỳ hết năm nhất, đợi thân thể Tuyên Tử Phương khỏe lại thì mang một nhà ba người đến khu gần học viện mua nhà ở. Tuyên Tử Phương học chuyên ngành hệ ba năm, cho … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 41 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Đây là lần đầu tiên cặp chồng chồng mới cưới làm cha, Tô Kỷ lớn tuổi hơn Tuyên Tử Phương, tính cách cũng thành thục ổn trọng hơn nhiều, nhưng ngoài mặt bình tĩnh vậy thôi, chứ nội tâm cũng cảm động và vui sướng không ít, thành ra mới giữa thanh thiên bạch nhật … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 38 Hội trường của học viện có sức chứa một vạn người, bình thường là nơi tổ chức lễ khai giảng và lễ tốt nghiệp. Đài diễn thuyết trang trí theo phong cách nghiêm túc, không lo chuyện người đứng diễn thuyết thuộc loại không có trình độ tốt, song nhìn cách trang trí phông nền … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 36+37 Hết buổi huấn luyện thể lực, Thượng Tư Yên kéo Tuyên Tử Phương sang một bên, nhìn quanh thấy không có người, vội vàng thấp giọng hỏi “Chân tướng vụ việc diễn ra lúc ông tham gia diễn tập quân sự ra sao vậy? Bây giờ khắp nơi người ta đồn ầm Tô Kỷ cố … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 35 “Từ từ…” Tuyên Tử Phương thở hổn hển, nhìn Tô Kỷ nói “Tại sao đột nhiên anh muốn kết hôn?” Tô Kỷ cũng không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tuyên Tử Phương, do dự một chút, nói “… Em có muốn gọi điện về nhà, báo cho cha và ba của em rằng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 34 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Hiện tại không có đường bay từ tiểu hành tinh HD-128 đến tinh vực Rhys, mà nếu có đi chăng nữa thì giá vé cũng rất cao. Nghĩ cũng hợp lý thôi, đường đi rất khó khăn, nếu là người bình thường cũng không muốn mạo hiểm. Hiện tại không có đường bay từ tiểu … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 32 Tuyên Tử Phương nói với Carol lộ tuyến mà Tô Kỷ đề nghị, so với những lần trước, Carol cần thời gian để suy nghĩ thêm, dù sao việc này liên quan đến tính mạng con người, anh không thể không thận trọng. Sau một hồi suy nghĩ, Carol cũng không tìm được biện pháp … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 31 Carol nhìn màn hình hệ thống radar, lẩm bẩm “Này… rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì?” Không ai có thể trả lời được câu hỏi của anh. Ở đây ngoại trừ Carol là sĩ quan cao cấp, ba người còn lại vẫn còn là sinh viên, không nói đến tham gia trên chiến trường … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 30 “Ồ.” Tuyên Tử Phương chỉ hệ thống radar, nói “Cậu nói những thứ này bị hút vào? Nhưng vấn đề là vật thể này không có phương hướng lưu động, không giống với những vật thể từ bốn phương tám hướng bị hút vào lỗ đen. Nếu bị hút vào, thiết bị sẽ nhận diện … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 29 Vì khoảng cách từ Thủ đô đến nơi này quá xa nên cả đoàn quyết định dùng thiết bị trung chuyển gọi là “Không Gian Khiêu Dược”. Lúc ở trong vùng không gian không xác định, cơ thể khó chịu lạ thường, cảm giác sắp lăn ra nôn mửa đến nơi. May mà chỉ mất … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 28 Sinh hoạt nguyên kỳ nghỉ của Tuyên Tử Phương nhìn chung rất phong phú, ban ngày được Tô Kỷ trực tiếp huấn luyện, buổi tối tiếp tục được Tô Kỷ “huấn luyện” trên giường. Ở bên Tô Kỷ, ngày nào cũng như bước vào kỳ phát tình. Hai người thử mọi tư thế ở mọi … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 27 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Biệt thự nhà họ Tô tọa lạc trên sườn núi, xung quanh là rừng cây um tùm tươi tốt quanh năm, nhìn từ xa giống như một tòa thành của một người trong giới quý tộc, cực kỳ tráng lệ, xa hoa. Lục Cảnh Đàn cảm thán nói “Mỗi lần đến đây tôi đều choáng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 23 Cái gì cơ?… Tự gói bản thân thành quà? Tuyên Tử Phương ngơ ngác ngồi một chỗ, quay đầu thì thấy Tô Kỷ đang đứng cạnh sofa, từ từ cởi từng nút áo trên bộ quân phục. Áo ngoài, áo trong lần lượt bị cởi ra, để lộ cơ ngực cường tráng. Rồi Tô Kỷ … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 22 Sau khi cùng Yuste bàn bạc kỹ càng, Tuyên Tử Phương đi theo cậu đến địa điểm trao đổi tù binh mà hệ thống chỉ định. Tù binh dù được xem là một thành viên đội ngũ, nhưng lại không được mang bất kỳ thiết bị liên lạc hay vũ khí nào, hơn nữa, nếu … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 21 Yuste cười rộ, ngại ngùng bảo “Tôi cảm thấy chúng ta rất có duyên.” Khóe miệng Tuyên Tử Phương run rẩy, đúng là rất có duyên. Hơn bốn người, xác suất để hai người cùng chung một tổ rất thấp. Tuyên Tử Phương xấu hổ cười cười “Phải, có lẽ là ý trời…” Yuste còn … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 20 Cho đến khi hô hấp hai người đều hỗn độn, Tô Kỷ mới buông Tuyên Tử Phương ra, ánh mắt vẫn như cũ đặt trọn lên người Tuyên Tử Phương, ánh mắt tràn ngập say mê cùng tình ý vô hạn. Trong mắt anh dường như chỉ có cậu, chỉ phản chiếu hình bóng của … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 19 Lục Cảnh Đàn nói với Tuyên Tử Phương rằng nhiệm vụ của Tô Kỷ lần này chỉ cần hai tuần để hoàn thành, nhưng mà anh lại ở tổ ấm tình yêu của cậu và Tô Kỷ gần một tháng. Cứ cách vài ngày Tô Kỷ lại gọi điện một lần, mỗi lần nhắc đến … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 18 Lục Cảnh Đàn nhìn Tuyên Tử Phương nói “Chắc cậu cũng biết là cách thức lựa chọn ở vòng sơ tuyển và vòng một khác nhau rồi đúng không? Ngoài năm hạng mục cơ bản đấu đối kháng, chiến thuật, thể lực, bắn bia đứng yên và bia di động, còn có thêm hai hạng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 17 Tuyên Tử Phương buồn bực cúp máy, trong lòng vốn dĩ đã phức tạp, nói chuyện với ba xong thì chính thức rối như tơ vò. Cậu nghĩ bụng Hừ, con chắc chắn không phải là con của ba, thầy mới là con của ba. Ngày trước hai người bế nhầm con người khác rồi! … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 16 Nghe thấy tiếng la của Tuyên Tử Phương, Tô Kỷ dừng tay lại, nắm đấm cách Yuste vài xentimet. Tuyên Tử Phương ôm chặt eo Tô Kỷ, khẩn khoản nói “Không giống như thầy nghĩ đâu… Đây là Yuste, là sinh viên học viện chúng ta.” Sắc mặt Tô Kỷ không hề thay đổi, anh … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 15 “Ê, ông thực sự phát tình đúng một tháng luôn hả?” Thượng Tư Yên không khách sáo quan sát đánh giá Tuyên Tử Phương từ đầu đến chân, ánh mắt vừa tò mò vừa xúc động như đang nhìn thấy sinh vật lạ. “Không phải.” Tuyên Tử Phương nhanh chóng đưa tay bịt miệng Thượng … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 14 Không thể trở thành một thanh niên lực lưỡng cơ bắp cuồn cuộn, Tuyên Tử Phương buồn bã gục đầu. Nhưng mà cậu cũng không nháo hay buồn lâu, vì cái bụng đói đang sôi sùng sục đòi được lấp đầy. Cậu tặc lưỡi, thôi kệ, mấy vấn đề đó so với đồ ăn ngon … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 13 Với sự giúp đỡ của Tô Kỷ, việc báo danh của Tuyên Tử Phương chỉ còn vấn đề là thời gian. Hiện tại cậu lại được một người đã từng vô địch giải Liên trường – Tô Kỷ – trở thành huấn luyện viên của mình, thành ra Tuyên Tử Phương cảm thấy tràn trề … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 12 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Lục Cảnh Đàn phát hiện ra cậu nhóc đột nhiên thụt lại phía sau, quay đầu nhìn thì thấy cậu ta đang ngẩn người. Anh dừng bước, do dự nói “Nghĩ lại thì, anh còn chưa biết tên của cậu…” “Thực ra thì…” Cậu sinh viên trẻ xấu hổ mà cười cười “Em là Tuyên … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 10 Nháo một hồi, Tô Kỷ bảo rằng dấu hiệu mình vừa cho có thể duy trì được khoảng hai tuần. Sau đó, phải làm thêm một lần như thế nữa để lấy lại dấu hiệu. Tuyên Tử Phương đang tận hưởng vẫy vùng trong bồn tắm, nghe xong giật mình bật dậy, mặc cho cơ … Đọc tiếp [Vô ý câu dẫn] Chương 9 Không có trích dẫn vì bài này được bảo vệ. Điều hướng các bài viết

vô ý câu dẫn